Sunday, September 27, 2020

Thơ Đạo 2

 Thơ Đạo 2

  Mây trắng bên trời - Mây trắng thênh thang - Mẹ - Mẹ về áo nhuộm câu thơ - Mồ côi - Mơ cùng mây trắng - Một chiều mưa Qui Nhơn - Nắng - Nắng Đà Lạt - Nắng Nhớ - Nắng Saigon - Nắng thu - Ngang qua gò dưa chạnh nhớ thi sĩ Bùi Giáng - Ngày về với thiên nhiên -  Nguyện cầu - Nhắn về xứ Quảng- Nhịp đập sau cùng - Nỗi niềm du tử - Ơn đời ơn người - Phố xa lạ phố người xa lạ người - Quê nhà - Quê và quán - Sinh nhật – Sóng bạc đầu – Sông chảy về đâu



MÂY TRẮNG BÊN TRỜI

Lòng thương hoài những áng mây chiều
Cứ bay mỏi về phương trời cố xứ
Và thương ta suốt một đời du tử
Thương em mịt mờ xa lắc mù tăm

Năm tháng buồn trôi, năm tháng lặng thầm
Năm mươi năm như tiếng thở dài vô tận
Năm mươi năm những gập ghềnh bên trời lận đận
Ta nợ người hay nợ chính đời ta

Ta nợ ta hay nợ cả quê nhà
Chìm dâu biển không thể nào trả nổi
Thơ ta viết không đủ lời xương máu
Cũng lặng chìm trong suốt cõi nhiễu nhương

Giấc mơ xưa hương sắc cõi thiên đường
Ta bỏ lại tình ta như bỏ lại linh hồn đá sỏi
Ta bỏ lại đời ta bên những dòng đời mệt mỏi
Ta bỏ lại tình em hiu hắt tuổi thu vàng

Năm mươi năm, ừ nhỉ, năm mươi năm
Ta vẫn ngóng hoài những màu mây bên trời cố xứ
Ta vẫn đi hoài suốt một đời du tử
Vẫn hoang mang lạc mất một phương về

Thổi qua đời mình những ngọn gió sắt se
Không mang nổi tình nhau qua ghềnh qua suối
Mặt trời ta chiều nay đã hoàng hôn réo gọi
Còn mong manh sợi mây trắng bên trời.
Lê Văn Trung

MÂY TRẮNG THÊNH THANG

Ôi hạnh phúc một chiều tôi với gió
Một chiều tôi trong gió chảy theo mây  
Cây đứng hát bên rừng hương nguyệt quế
Cánh chim hồng cao vút nhẹ nhàng bay
      Ôi hạnh phúc tôi lắng chìm bên suối
      Suối trong veo vời vợi ánh trăng vàng
      Xin gội rữa linh hồn tôi đá sỏi
      Đá ngàn năm kết ngọc cõi ba ngàn
Hồi chuông chiều âm vang lời vô tự
Huyền niệm về rỗng lặng một tâm không
Hồn mây trắng thênh thang hồn du tử
Dẫu cuối trời vẫn nhẹ gót thong dong
Lê Văn Trung 05. 08. 20

MẸ

Mẹ nằm như thể mùa đông
Đang nằm trong cõi vô cùng đời con
Mẹ nằm như một nỗi buồn
Đang còn chảy giữa mênh mông cuộc người

Mẹ nằm nghe lệ đầy vơi
Giọt tan vào cõi, giọt rơi tận miền
Mẹ nằm bên một bờ quên
Nghe bên bờ nhớ chao nghiêng bóng chiều

Mẹ nằm nhìn bóng trăng thiu
Khuyết vào con một nụ hiu hắt cười
Mẹ! Ôi! Mẹ của con ơi!
Giang tay ôm cả đất trời vào con

Giang tay che kín nỗi buồn
Giang tay ôm cả linh hồn trần gian
Mẹ nằm ôm hết gian nan
Dành nhung lụa trải cho đường con đi

Đất trời có lắng im nghe
Lời ru của mẹ vọng về ngàn năm.
Lê Văn Trung


MẸ VỀ ÁO NHUỘM CÂU THƠ
(tặng Viên Hướng)

Mẹ về đứng giữa trời thu
Nghe ngàn năm vọng lời ru đất trời
Lời ru chảy một kiếp người
Gian nan thuyền ngược, đầy vơi bến bờ

Mẹ về áo nhuộm câu thơ
Tóc sương trắng cả lòng xưa mỏi mòn
Hỡi ơi trăm suối ngàn sông
Có nghe tiếng vọng tự nguồn cội xưa?

Mẹ là nắng, mẹ là mưa
Mẹ là tiếng võng đong đưa nỗi người
Tôi nghe giọt lệ mẹ cười
Nỗi đau mẹ nuốt, niềm vui mẹ giành
…cho con
Lê Văn Trung


Mồ Côi

Mẹ chết từ khi con tập nói
Ngọng nghịu không tròn câu yêu thương
Chân non bò vướng bên khe cửa
Tay vói chưa qua một nỗi buồn

Nhớ vòng tay ấm đêm đông tái
Còn đâu!
Lạnh giá buổi thu tàn
Con nằm nghe gió lay cành lá
Mà ngỡ lời ru mẹ chứa chan

Ngày con tập nói chưa thành tiếng
Mẹ mớm từng lời môi sữa thơm
Con thấy con là con chim nhỏ
Trong đôi cánh mẹ ấm vô cùng

Ngày con tập nói
Con nào biết
Mẹ bỏ đi về nơi rất xa
Từng đêm con thấy con bên mẹ
Không khóc mà sao mắt lệ nhòa.
Lê Văn Trung

MƠ CÙNG MÂY TRẮNG

Trăng mùa xưa lạnh lẽo đồi Tây
Tôi lãng du theo bóng chim gầy
Mây rãi khắp đồi mây trắng xóa
Trắng cả hồn thơ trắng lạnh đầy

Gió buốt thiên thu mờ mấy nẽo
Áo phong sương đã nhạt đã nhàu
Tôi gói hồn thu trong chéo áo
Tôi gói tình thu trong nỗi đau

Tôi gửi thơ qua núi qua rừng
Gửi hồn thơ qua vạn bến sông
Tôi bay theo chim cùng mây trắng
Tôi chìm theo mây cùng mênh mông

Tôi gửi thơ qua cuộc tình người
Gửi đời theo thoáng chút hương phai
Gửi hồn qua bóng trăng hiu quạnh
Bỏ lại trần gian lạnh bóng ngày

Là thế, tôi hoài mộng lãng du
Gửi buồn thương lại bến sông xưa
Tôi bay theo chim cùng mây trắng
Tôi tan theo mây cùng cơn mơ.
Lê Văn Trung

MỘT CHIỀU MƯA QUI NHƠN

Không có mưa nào buồn như mùa mưa Qui Nhơn
Không có con đường nào dài hơn nỗi buồn
Con tàu nằm đợi sân ga vắng
Đợi suốt mùa thu qua mùa đông

Không có chiều nào buồn hơn buổi chiều Qui Nhơn
Đôi mắt mù sương hay lòng tôi mù sương
Tôi đưa người vòng quanh phố vắng
Tôi đưa tôi lạc mấy dặm đường

Không có chia ly nào buồn hơn chia tay Qui Nhơn
Tóc rối trong mưa tóc lạnh vô cùng
Xin quàng hồn tôi như khăn lụa
Cho nhớ nhung hoài một thoáng hương

Không có mưa nào buồn hơn mùa mưa Qui Nhơn
Không có con đường nào dài hơn nỗi buồn
Tôi cầm tay người là cầm theo nỗi nhớ
Tôi cầm tay người cầm mãi nỗi hoài mong.
Lê Văn Trung

NẮNG

Sáng hôm nay, trời trong, rất trong
Lòng tôi như một dải mây hồng
Bay trong sương nắng, vương trên lá
Nhuộm xuống vườn xanh, hoa ngát hương

Sáng hôm nay, trời xanh, rất xanh
Lòng thơm như một đóa hoa quỳnh
Nhà ai nở mấy nhành lan tím
Hồn tôi ai vẽ mà nên tranh

Hình như mùa đông chưa trở về
Hình như tình thu còn đâu đây
Tôi nghe gió hát lời thơ ngọc
Tôi nghe lá reo nghìn âm giai

Ai giăng đầy tơ vàng như lụa
Phất phới bay trong nắng lụa là
Em về Áo mỏng Chìm trong mộng
Giọt nắng mùa xưa cũng nở hoa.
Lê Văn Trung

NẮNG ĐÀ LẠT

Nắng trinh nguyên nắng mới tinh
Nắng reo trên lá nắng in bóng người
Nắng vàng hoa nắng hồng môi
Hồn tôi đà lạt nắng cười trong veo

Em về ôm nắng về theo
Nắng trôi theo tóc nắng dìu dặt bay
Mắt ai sáng giọt nắng đầy
Nắng vương trên áo nắng gầy đôi vai

Trông theo nắng giấc mơ dài
Giấc mơ theo nắng chảy hoài trong thơ.
Lê văn Trung

NẮNG NHỚ

Ai đem nắng trải xuống vườn thơ
Long lanh từng sợi mỏng tơ trời
Lòng vui theo gió vờn trên lá
Lòng reo theo nắng vàng đang rơi

Nắng thắm trên chùm bông tí ngọ
Nắng hôn mà mượt đóa quỳnh anh
Nắng như áo mới ai đầu ngõ
Nắng vẽ hồn tôi lên lá xanh

Ngày xưa nắng thắm áo sân trường
Nắng rẽ đường ngôi tóc chải rằm
Nắng chảy vào thơ dòng hương mật
Nắng cười trong mắt, mắt mù sương
Lê Văn Trung

NẮNG SÀI GÒN

Không có mùa thu vàng phai áo lụa
Em cũng vàng ươm nắng thắm Sài Gòn
Từng giọt nắng theo em vào quán nhỏ
Nghe tiếng cười em trong nắng giòn tan

Gió nao nức bay theo từng sợi nắng
Nắng mượt mà trên tóc chảy vào thơ
Có thao thiết hồn trôi chìm trong nắng
Em có nhìn thấy nắng ướp trong mơ

Em gửi tình tan theo từng giọt nắng
Em về ươm ngà ngọc nắng Sài Gòn
Mai mốt em đi toa tàu chở nặng
Giọt nắng nào phai trên những dặm buồn

Không có mùa thu hồng môi mật ngọt
Tình cũng vàng ươm nắng lụa Sài Gòn
Em về. Xa vắng. Quên hay nhớ
Nắng một thời từng sợi úa chon von.
Lê Văn Trung

NẮNG THU

Lòng bỗng thơm hương mật
Nắng lụa mềm như nhung
Nắng vàng hoa ngũ sắc
Nắng hồng viền môi thơm

Nắng ru đời trên lá
Nắng soi hồn trong sương
Nắng từng chùm rực rỡ
Vàng mùa thu hoang đường

Ai vẽ tình lên nắng
Thơ pha màu trong mây
Ai vẽ vào tịch lặng
Bờ vai nắng lụa gầy

EM về hay nắng ngọc
Tóc bay chìm trong mơ
Thơ tôi chìm trong tóc
Nắng hay màu thu xưa

EM về hay nắng ngọc
EM về hay hoa bay
Nắng hay tình mật ngọt
Chảy mềm trong cơn say.
Lê Văn Trung

NGANG QUA GÒ DƯA CHẠNH NHỚ THI SĨ BÙI GIÁNG
(kỷ niệm ngày mất của tiên sinh 7.10.1998)

Ôi huyệt mộ trần gian này muôn thuở,
Ông nằm nghe sương rớt hột bình nguyên
Ngàn thu biếc tung tăng bầy dê nhỏ
Lá cồn lay xao xác gió xa miền
Ông nằm nghe tiếng chiều xanh nức nở
Con dế buồn vọng tới bến vô biên
Con bướm trắng con chuồn chuồn cánh đỏ
Con chồn loang những sắc mượt lông mềm
Ông đã đi từ bình minh nguyên thuỷ
Ông đã về từ cõi tịnh tinh khôi
Một con mắt khóc người xa buổi ấy
Còn một con dõi mộng cháy bên trời
Ông đã đi, đã đành là đi vậy
Mà trần gian không nở khóc chia phôi
Trái tim đỏ vẫn ngời dòng máu chảy
Một vì sao rực lửa phía xa xôi
Mây trắng mãi bồng bềnh muôn vạn nẻo
Quê nhà ơi vượn hú cuối chân đèo
Hồn ông với hồn thiên thu lạnh lẻo
Dòng sông trôi bờ quạnh bến hoang liêu
Hồn ông với hồn trăng sao rạng chiếu
Rừng truông khuya lồng lộng gió muôn chiều
Hồn ông với hồn đất trời vi diệu
Đã vạn lần hổn hển một tình yêu
Ông đã đi từ mang mang nguồn cội
Ông trở về từ thăm thẳm cao xanh
Trần gian hỡi trăm năm chừng ngắn ngủi
Một lần qua là từ biệt sao đành
Ông đã đến và đi riêng một cõi
Đã phai vàng thổn thức mấy thu xanh
Đã hò hẹn, đã tương phùng, chờ đợi
Đã chia lìa muôn ngàn nẻo lênh đênh
Ông đã đi mà vạn lần gởi lại
Linh hồn ông thao thức mấy phương người
Ông đã về mà lòng sầu cháy mãi
Trái tim nồng nhịp mỏi chốn xa xôi
Mở đôi mắt muôn vì sao nhấp nháy
Khép bờ mi chìm mộng cuối chân trời
Ông đã đi, đã đành là đi vậy
Mà trần gian không nở khóc chia phôi
Các em hỡi những nàng tiên Mọi nhỏ
Tình lao xao da thịt cháy hương rừng
Các em hãy về đây quì bên mộ
Khóc một lần thương tiếc bóng thanh xuân
Nghe xương máu ngấm trong hồn cây cỏ
Tận cõi về thăm thẳm của riêng ông
Ông đã đi mang mang hồn thiên cổ
Vẫn còn đây lời Phụng Hiến sau cùng.
Lê Văn Trung

NGÀY VỀ VỚI THIÊN NHIÊN

Rồi có một ngày trên đỉnh núi cao
Chút đời ta cũng vô cùng sương khói.
Tình em nào có nghĩa gì với cỏ cây
Bởi hồn ta đã phủ đầy mây trắng.
Sẽ thắp sáng thiên nhiên bằng trái tim hồng
Ta thổi tù và trong chiều tĩnh mạc
Hạnh phúc em dầu rất hiển linh
Làm sao đưa ta đến những vì sao
Nở trắng một trời vĩnh cửu
Rồi có một ngày trên đỉnh núi cao
Ta xoải cánh phiêu du cùng gió
Có bao giờ em nghĩ đến một giọt sương
Đã tan vào lòng bất tận.

Ngày ta về với thiên nhiên
Lòng giăng đầy mây trắng
Ta đã ngủ cùng các vì sao
Giữa những chiều mênh mang sương khói
Ngày ta về với hư vô
Bay theo những cánh chim hồng
Trong suốt đời tịch mạc.
Lê Văn Trung

NGUYỆN CẦU

Tôi đang sống cùng linh hồn sỏi đá
Nghe điêu tàn bên gỗ mục rong rêu
Tôi đang thở bằng sương chiều lạnh giá
Bằng muộn phiền trong say tỉnh liêu xiêu

Hỡi anh em cõi phù sinh khánh tận
Xin nguyện cầu cho trái đất hồi sinh
Hỡi anh em bên vực bờ sinh tử
Xin rung chuông đánh thức trái tim mình

Tôi đang sống bằng máu xương thương tật
Bằng linh hồn vỡ vụn những niềm đau
Tôi hít thở cả bầu trời nhiễm độc
Và mỏi mòn cả những giấc chiêm bao

Chim bỏ rừng
Rừng không cây chim đậu
Rừng cháy khô
Sông suối cũng trơ lòng
Chuyến đò nhân gian thôi đành mắc cạn
Kinh nguyện cầu xin nối lại bờ sang.

Lê Văn Trung

NHẮN VỀ XỨ QUẢNG

Ai về xứ Quảng cho tôi nhắn
Sông Thu còn chảy thuận dòng xưa
Hay tình bồi lỡ theo mưa nắng
Bải mía triền dâu cũng xác xơ

Ai về Đại Lộc qua Duy Xuyên
Ghé hỏi thăm cô lái Bến Rền
Chờ hết Xuân Thu mờ vó ngựa
Trường Sơn bia đá đề vô danh

Ai qua Nam Phước lên Trà Kiệu
Tượng Chúa buồn thiu nóc giáo đường
Nhớ hỏi thăm người em năm cũ
Tiếng cầu kinh chìm giữa tiếng bom

Ai về xứ Quảng cho tôi hỏi
Sông Trà sông Vệ chảy về đâu?
Người đi sông chảy vào quên lãng
Người về lạc lỏng giữa Trà Câu

Ai ghé Bình Sơn về Mộ Đức
Nghĩa Hành, Đức Phổ viếng người xưa
Tôi thắp lòng tôi nhen đóm lửa
Hắt hiu Thiên Bút khói mây mờ

Sông Trà, Sông Vệ chảy về đâu?
Bão dậy Sông Thu sóng bạc đầu
Quê nhà đâu cũng là quê tạm
Thiên cổ chưa tàn cuộc bể dâu.
Lê Văn Trung

NHỊP ĐẬP SAU CÙNG

Trái tim đau còn nhịp đập sau cùng
Vẫn thoi thóp nghe tiếng chiều than vãn
Níu hơi thở hắt hiu tàn giọt nắng
Níu tình người nhòe nhoẹt bóng hoàng hôn

Nghe gió hoang vu suốt cõi vô cùng
Nghe sóng vỡ chạm bờ đau thiên cổ
Nghe rền rỉ tận trùng trùng bia mộ
Người trăm năm về khóc giữa chiêm bao

Tạ ơn người, tạ lỗi với xưa sau
Xin trả lại trần gian này cõi mộng
Xin trả lại vẹn nguyên hình với bóng
Trái tim đau còn nhịp đập sau cùng

Chốn ta về là một cõi mênh mông
Lê Văn Trung


NỖI NIỀM DU TỬ

Câu thơ viết trăm lần ta xé bỏ
Còn tình người xin gửi lại cho em
Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Còn chênh chao hư thực đọng bên rèm

Thuyền lênh đênh trên mịt mù biển sóng
Ta lênh đênh trên từng phút luân hồi
Em có hiểu giữa lòng đời bão động
Vệt nắng vàng đủ ấm một bờ đông?

Biết bao lần nhuốm hồn trong sương khói
Thắp trong chiều giọt lệ ấm hoàng hôn
Ta chợt nghe những chờ đợi mông mênh
Trần mộng cháy giữa bãi cồn hư ảo

Em đâu đó giữa trùng vây lận đận
Chút hương phai nhuộm lại mắt môi chiều
Có thấy chăng cuối phương trời vô tận
Rủ phong trần du tử gót phiêu diêu

Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Sao lòng hoài mơ mãi kiếp trăm năm?!

Lê Văn Trung

ƠN ĐỜI, ƠN NGƯỜI

Xin cám ơn một nụ hồng
Đã vì ta nở giữa lòng nhân gian
Xin cám ơn những con đường
Có em về giữa mùa sương nguyệt rằm

Cám ơn đời dẫu trăm năm
Cám ơn cả những phù vân nhiệm mầu
Mai tôi vực thẳm ghềnh cao
Tấc lòng thâm tạ tình sâu nghĩa dày.
Lê Văn Trung

PHỐ XA LẠ PHỐ, NGƯỜI XA LẠ NGƯỜI

Phố xưa vừa lạ vừa quen
Niềm quên nỗi nhớ lặng chìm trong tôi
Hình như lòng cũng lỡ bồi
Ngày mưa tháng nắng đầy vơi mấy dòng

Sông ơi sông mãi là sông
Chảy qua dâu biển tấm lòng cổ kim
Mà sao tiếng sóng tội tình
Vỗ vào phố cổ trái tim lệ nhòa

Hình như từng dấu rêu xưa
Chìm trong phế tích bụi mờ thời gian
Hình như chiếc lá thuyền nan
Chở không hết nỗi ngỡ ngàng trong tôi

Những con đường cũng ngậm ngùi
Chạy quanh co giữa lòng người xót xa
Bước chân nhẹ gót hiên nhà
Bơ vơ như bóng hồn ma lạc loài

Hình như nước của sông Hoài
Ngược về cố quận nửa đầy nửa vơi.
Lê Văn Trung

QUÊ NHÀ
 
Đi và đứng như một loài thú lạ
Ta trở về tìm lại quán quê xưa
Thuở trời đất và linh hồn hoang dã
Rừng núi mong ta, khe suối đợi chờ

Bay và lượn như con chim con bướm
Ta trở về nghe tiếng gọi rừng thiêng
Thuở Trời Đất mang tên là Ánh Sáng
Rọi soi về trăm Nẻo Hạnh Vô Biên

Ca và hát như con giun con dế
Ta trở về nghe mặt đất hồi sinh
Ôi hạnh phúc đã xanh từ giọt lệ
Ta nẩy mầm trong tận trái tim em

Triệu triệu năm như một loài thú lạ
Ta trở về tìm lại bóng ta xưa
Ta tìm lại một Bí Huyền Vô Ngã
Trong vô biên vời vợi cả trời Thơ.
Lê Văn Trung

QUÊ VÀ QUÁN

quê là quán
quán là quê
ra đi là cuộc trở về thủy chung
sông và suối
suối và sông
sông đi là suối nối dòng trước sau
cõi vị lai
cõi ban đầu
hai miền tịch mịch, hai đầu hư không
sá gì dâu biển tang thương
quê là quán trọ trên đường mây bay.
Lê Văn Trung


SINH NHẬT

Sinh ra đời là nối cuộc rong chơi
Là tiếp tục bao dặm đường dang dỡ
Trần gian ơi còn phù du trắc trở
Ta còn về rộ nở đóa từ tâm

Còn luân hồi nên còn chạm trăm năm
Ta sinh ra để biết màu dâu bể
Ta sinh ra để biết mình không thể
Mãi kiếm tìm mộng ảo giữa bao la

Sinh ra đời để nhìn rõ cái ta
Còn khép mở đi về trong vô vọng
Chưa chạm vô cùng nên còn chiếc bóng
Của kiếp người giữa bồi lở tàn phai.
Lê Văn Trung

SÓNG BẠC ĐẦU

Chén đời đã rót nên đành uống
Giữa bờ mê, ngộ chốn tang thương
Trăm năm tiếng gọi vang lòng mộ
Ai về đứng khóc giữa đêm sương

Cố quận? Mười phương mù cố quận
Mắt mờ muôn dặm bóng tà huy
Có con chim khách ngang đầu ngõ
Gửi một lời chào buổi biệt ly

Đã rót lòng nhau quá mỏi mòn
Men nghìn năm cũ vẫn chưa tan
Ôi lòng dâu biển hòa trong rượu
Rót mãi về đâu hỡi thế gian!

Sao mãi mù xa trời viễn xứ
Như con thuyền giạt cuối bờ đau
Dòng rượu đời say là sóng vỗ
Vỗ mãi ngàn năm sóng bạc đầu.
Lê Văn Trung

SÔNG CHẢY VỀ ĐÂU

Cuối cùng! Sông chảy về đâu?
Ngồi nghe sông kể những câu chuyện đời
Lặng theo sóng vỗ trùng khơi
Sắc không mở cổng tinh khôi vẫy chào

Lênh đênh nhánh lục bình đau
Trăm năm nhuộm tím một màu bể dâu
Cuối cùng! Sông chảy về đâu?
Ngồi nghe sông kể thiên thâu nhập ngàn.

Sáo bay lẽ bạn xa đàn
Tiếng kêu rụng xuống bến hoàng hôn xưa
Có người trên bến sông mưa
Tử sinh lộng đỉnh Phật thừa như nhiên
Lê Văn Trung

Thơ Đạo 3

Thơ Đạo 3

  Suối nguồn im lặng - Ta đi - Tạ ơn vô lượng đất trời - Tận hiến - Thấy gì trong cánh chim bay - Thay một lời cầu nguyện - Thế mà mẹ bỏ con đi - Thế rồi tôi tiễn tôi đi - Thi sĩ Kẻ hành hương không mệt mõi – Thiên Thu - Thuyền không quay lại – Tịnh khúc - To be or not to be - Tôi xin gửi trái tim mình  - Trăm năm tôi gọi tôi về - Trở về - Trở về (9 bài) - Trở về như một kẻ vô danh - Trôi hoài trên sóng hoang vu - Về đâu - Về đi ngồi lại bên đời - Vô thường - Vui lên tôi ơi - Xin một lần sau cuối - Xuân ca - Yêu người  


SUỐI NGUỒN IM LẶNG

Hãy lắng nghe IM LẶNG TỘT CÙNG
Đã về đối mặt cõi trời không
Cho nghìn đêm cháy là cơn mộng
Cho máu thiên thu rực ánh hồng

Hãy lắng nghe IM LẶNG TỘT CÙNG
Đang về tịch tịnh giữa mênh mông
Đang cùng tôi đắm vào vô tận
Réo gọi tôi về MỘT CÕI CHUNG

Ba ngàn thế giới trong thực tại
Một giọt sương rơi chứa biển trời
Đang chảy trong tôi niềm cứu rỗi
Cho NGUỒN IM LẶNG sáng tinh khôi.
Lê Văn Trung

TA ĐI

Bèo nước còn say mộng lãng du
Trăm năm men cháy rượu giang hồ
Ta đi! Thôi nhé, đừng mong đợi
Biển đời muôn nẻo sóng lô nhô

Ta đi! Thôi nhé, như mây trời
Mười phương còn mãi cuộc rong chơi
Quê nhà cố quận là trăm họ
Chén rượu nhân quần ấm lửa vui

Ta đi! Thôi nhé, đừng thương xót
Thế thái nhân tình mặc trắng đen
Ta dang tay rộng ôm trời đất
Ta trải lòng ra với thế gian

Ta đi! Trăm nẻo đường dong ruổi
Những bến ga buồn không tiễn đưa
Những bờ qua tạm đêm giông bão
Những quán ven chiều lạnh gió mưa

Ta đi! Áo nhuộm màu trăng khuyết
Tóc sẽ rơi từng sợi trắng mây
Sương khói đời ta mù biệt biệt
Lòng vẫn còn ươm bóng nguyệt gầy.
Lê Văn Trung

Tạ Ơn Vô Lượng Đất Trời

Xin tạ ơn vô lượng đất trời
Cho tôi thở bằng hương rằm tỏa nguyệt
Cho tôi thở bằng sương hằng trinh tuyết
Tôi thở cùng vô tận cõi thơ tôi

Xin cảm ơn em những giọt lệ ngời
Đã khai giải nguồn đớn- đau- hạnh- phúc
Cho lóng lánh linh hồn tôi nạm ngọc
Linh hồn tôi vời vợi cõi tình em

Hãy lắng nghe dòng máu chảy trong tim
Đang vỗ sóng nhiệm mầu trăm bến lạ
Em có thấy lòng tôi xanh như lá
Ôi rừng tôi xanh quá buổi chim về

Và lời chim chảy lụa biếc suối khe
Em xỏa tóc gội hương rừng vi diệu
Cây và cỏ đã bao mùa đứng đợi
Ngàn mưa xa hò hẹn có quay về

Ôi hồn tôi là một phiến mây bay
Xin cảm tạ ơn đất trời vô lượng
Tôi bay với mây, ngàn năm ánh sáng
Và rừng hoa bừng nở một rừng thơ.
Lê Văn Trung


TẬN HIẾN

Cho tôi chảy một dòng như suối hạn
Dốc triền nào mông quạnh giữa đêm hoang
Tôi vẫn chảy trong cuộc người vô tận
Cho đau thương qua hết biển điêu tàn

Tôi phải uống, một lần thôi, mật đắng
Chén bình yên xin dành lại cho người
Hoa sẽ nở trên bước đường hoạn nạn
Sẽ bừng hương trong tận khổ đau tôi

Khi tôi thở cùng trăng sao hấp hối
Trái tim hồng sẽ thắp lửa tương giao
Nơi nẻo cuối, đóa huyền vi trẩy hội
Lời thiên thu, mở cửa, vẫy tay chào.

Cho tôi thở, như lần đầu, rất khẽ
Dấu chân nào còn đọng lại mai sau
Dẫu đứng lại giữa muôn ngàn lối rẽ
Lối rẽ nào ta cũng mãi trong nhau

Lê Văn Trung


Thấy Gì Trong Cánh Chim Bay

Em bé bỏng mỏng manh như làn gió
Mà trời xanh, xanh quá ở trên cao
Em yếu đuối dịu mềm như ngọn cỏ
Đất dưới chân em cũng quá ngọt ngào

Chim về đậu trên cành thơm lá ngọc
Chim bay vờn rung nhẹ tóc hương bay
Em trải thảm nhung lòng em lên đất
Hạt từ bi chim nhé, hãy no đầy

Trời xanh quá, và lòng em xanh quá
Trời mông mênh và lòng em mênh mông
Câu kinh chảy theo hồi chuông Bát Nhã
Ngàn cánh chim vổ nhịp hót reo mừng.
Lê Văn Trung (tặng một tấm lòng nhân ái)


THAY MỘT LỜI CẦU NGUYỆN

Ngày tháng lụn lùi dần vào quên lãng
Mẹ nằm nghe chiếc lá rụng ngoài hiên
Mỗi nhịp đập trong hồn là nhịp thở
Giữa trần gian mẹ gửi trái tim mình

Giữa trần gian hoa nở trọn đời con
Là nước mắt là xót đau lòng mẹ
Là tiếng hát là lời ru dịu nhẹ
Dưới bầu trời mẹ là núi là sông

Mẹ nằm đó nụ cười hiền như Bụt
Lòng đắm chìm trong suốt cõi hư vô
Mẹ nằm đó tỏa bóng đời xanh ngát
Mẹ là hoa là nhạc, mẹ là thơ

Con sẽ hát như ngày xưa mẹ hát
Nằm ru con ấm lạnh suốt đời con
Con sẽ kể chuyện ngày xưa mẹ kể
Lòng mẹ thương con chân cứng đá mòn

Con sẽ đi những nẻo đường, mẹ đã
Gánh đời con qua ghềnh suối thương yêu
Gánh đời con qua trăm bờ bến lạ
Con nở thành hoa giữa lòng mẹ mỹ miều

Ôi vạn cõi nghìn phương sông biển rộng
Mẹ cao vời rực sáng một vì sao
Mẹ là gió giữa trời cao lồng lộng
Trái tim con xin nhuốm lửa nguyện cầu.
Lê Văn Trung


THẾ MÀ MẸ BỎ CON ĐI

Thế mà Mẹ bỏ con đi
Không thương con Mẹ bỏ về
Hư vô
Không thương con
Sao Mẹ buồn
Con nghe tiếng Mẹ nỉ non bên trời
Không thương con
Sao Mẹ cười
Nhìn con
Mẹ quặn trăm lời
Mẹ ru
Không
Sao lòng Mẹ Rối bời
Sao đôi mắt Mẹ ngậm ngùi sao khuya
Không thương con Mẹ bỏ về
Về đâu?
Con hỏi Mà đau lòng này
Đất trời
Thiên cổ
Có hay
Mẹ Thương chi
Cho đắng
Cho cay
Phận người
Mẹ ơi!
Lê Văn Trung


Thế Rồi Tôi Tiễn Tôi Đi

Thế rồi tôi tiễn tôi đi
Một vùng du tịnh tôi về phương tôi
Nằm nghe gió hú ven đồi
Lá rơi còn nhắn lại lời tương giao
Rằng trời và đất bên nhau
Từ trong tro bụi vốn màu không tên
Rằng từ kim cổ mông mênh
Chảy trôi bao kiếp lênh đênh mộng trường
Sống là tiếp cuộc hành hương
Đẹp như máu lệ trên đường hiến dâng
Đi về trong giọt chuông ngân
Biển dâu vỡ sóng trong ngần cõi riêng
Hư vô cố quận là miền
Mây bay tâm nở bên triền vô vi
Thế rồi tôi tiễn tôi đi
Một chiều sương rụng trắng đầy hồn thơ

Lê Văn Trung

Thi Sĩ, Kẻ Hành Hương Không Mệt Mỏi

Hỡi thi sĩ!
Người là kẻ hành hương kiên trì trên đường kiếm tìm sự thật
Giữa cõi nhân gian phiền muộn này
Dẫu biết rằng ngôi đền Thánh còn xa tít phía chân trời hoang phế
Và tượng Thánh bao dung nghìn năm còn nhìn nhân gian qua bao phép màu dâu bể
Còn những lời kinh hóa thạch thuở hồng hoang
Những bụi tro còn cháy giữa điêu tàn
Vẫn tỏa sáng ánh hào quang vạn pháp

Hỡi thi sĩ!
Người là kẻ hành hương đi chưa bao giờ tới
Đi như là một khát vọng vô biên
Đi như là không thể một giây phút lãng quên
Ở phía trước là bờ
Còn mịt mù xa hút
Mà gần gủi sát na
Là vô thủy vô chung
Là sương khói quê nhà
Ở phía trước là bờ
Khai lộ dòng giải thoát
Người
Kẻ hành hương kiếm tìm sự thật nằm nghìn năm dưới lớp trầm tích hổn mang
Người
Làm thơ như kẻ ra đi là khởi điểm quay về
Ngôi đền Thánh là trái tim bất tử
Là thiên thu là mật ngữ diệu ngôn
Là uyên nguyên thắp ngọn lửa linh hồn

Người đi mãi
Chưa bao giờ dừng lại
Có hay chăng thiên thu là thực tại vĩnh hằng.
Lê Văn Trung

Thiên thu

Xin gom hết những vàng phai tàn tạ
Những rong rêu trên đền tháp ngàn năm
Cho tôi tạc bức tượng đài lên đá
Đá Thiên Thu vỡ lệ khóc Vô Cùng

Xin gom hết những hoàng hôn trên mắt
Những sương rơi lên tóc nhuộm hương chiều
Cho tôi vẽ thành bức tranh tuyệt bích
Khung vải tình da thịt của thu phai

Xin gom hết tiếng thì thầm của gió
Của hư vô, của hố thẳm, diệu kỳ
Cho tôi gõ vào mây lời nhã nhạc
Lời của trùng lai hội ngộ, của chia ly

Xin gom hết, như một niềm khổ nạn
Tôi trở về ngồi mộng giữa hoang vu
Trăm năm nhau là trăm mùa trăng khuyết
Không ai về nhỏ lệ khóc thương đau.
Lê Văn Trung

Thuyền Không Quay Lại

Thuyền tách bến, không một lần quay lại
Sông đời tôi bồi lở suốt trăm năm
Lòng cũng trắng bạc phơ hồn lau sậy
Xót xa hoài theo từng nỗi long đong

Mây du mục rừng xanh chia mấy ngã
Hồn thảo nguyên cỏ nhớ bước chân người
Ôi vó ngựa mịt mù trong cõi tạm
Áo phù hoa tơi tả cuộc trần ai

Người đã đến như quán đời ghé tạm
Một đêm buồn ngồi kể chuyện nhân gian
Tôi nhuốm lửa soi lòng chưa đủ ấm
Và người đi khi bếp lạnh chưa tàn

Thuyền tách bến không ngoái đầu quay lại
Mái chèo khua xé vỡ một vành trăng
Sông đời tôi sóng buồn ven bến bãi
Vỗ trăm năm chưa hết cuộc thăng trầm.
Lê Văn Trung

Tịnh khúc

Con quỳ hôn cỏ xanh cùng đá sỏi
Những bông vàng bông trắng giữa đồi sương
Bông mua tím cả vùng trời quê ngoại
Lòng đất nào tha thiết một mùi hương.
Lê Văn Trung

To Be Or Not To Be
Trái đất đã xoay bao vòng sinh diệt
Ta bao lần cười khóc cuộc tồn vong
Còn gì không? Khi tan vào bụi cát
Còn gì không? Địa ngục với thiên đàng!
Lê Văn Trung

Tôi xin gửi trái tim mình

Tôi gửi trái tim mình, không hối tiếc
Vào trái tim trời đất thuở yêu đời
Mà gió mãi ru hoài lời thao thức
Sao còn mưa trăm dòng lệ đầy vơi

Tôi gửi trái tim mình là trọn vẹn
Trong vòng tay vi diệu của tình yêu
Là vĩnh cửu như một lời khấn nguyện
Dù nghìn năm mưa gió đổ xoay chiều

Tôi dâng trái tim mình cho vũ trụ
Vào thiên thu vằng vặc một vầng trăng
Trăng hàm tiếu nụ quỳnh hoa sẽ nở
Tạ ơn người ngan ngát một dòng hương

Xin gom hết những vì sao đẹp nhất
Tôi kết thành vòng chuỗi hạt minh châu
Xin gửi lại mặt đất này trọn vẹn
Những màu hoa tuyết nguyệt buổi ban đầu

Tôi gửi lại trái tim còn nóng hổi
Những dòng thơ như máu chảy không ngừng
Xin rừng thiêng cất vang lời réo gọi
Về cùng tôi tắm gội suối – hư – không

Và cùng tôi khai mở vạn dòng sông
Quay về giữa thảo – nguyên – đời xanh thắm
Tôi gửi hết vào đất trời vô hạn
Cả linh hồn, nguyên vẹn trái tim tôi.
Lê Văn Trung


TRĂM NĂM TÔI GỌI TÔI VỀ

Từ khi mẹ sinh tôi ra
Trần gian! Tôi đã khóc òa! Trần gian!
Mười năm, rồi năm mươi năm
Tôi đi chưa hết gian nan phận người

Và tôi trên những ga đời
Con tàu vô định vẫn rời rã đi
Trăm năm tôi gọi tôi về
Màu mây thiên cổ còn bay mịt mùng

Biết đâu là cõi vô cùng
Biết đâu là trạm dừng chân đời đời
Từ khi mẹ sinh ra tôi
Trần gian! Tôi đã khóc cười cùng ai

Tôi cầm giọt lệ trên tay
Thấy trong giọt lệ đã đầy bụi tro.
Lê Văn Trung


TRỞ VỀ

Không trở về là lỗi với trăm năm
Khi rót nốt chén rượu đời cay nghiệt
Sẽ một mình ta trên chuyến tàu thứ nhất
Một mình ta hun hút dặm trường xa

Ta về như kẻ lưu phương tìm kiếm một quê nhà
Tìm kiếm lại chính mình đã đành cam để mất
Đã qua bao hoàng hôn mây chìm trong mắt
Tìm lại vườn xưa xanh biếc tuổi hoang đường

Ta trở về tìm kiếm từng giọt sương
Từng sợi nắng ẩn chìm trong áo lụa
Ta sẽ trở về như một lời tuyên hứa
Khấn trọn đời cho vẹn cuộc trăm năm

Dù trăng ngày xưa chừ đã phai rằm
Dù áo ngày xưa nhạt nhàu năm tháng
Dù bước chân xưa lạc dần vào quên lãng
Ta trở về như định mệnh đời ta

Ta trở về réo gọi giữa bao la
Nhìn lại tâm mình trong nguồn hạnh phúc
Thấy bể dâu trong cái còn cái mất
Như đời mình chìm nỗi mấy mươi năm

Ta trở về tạ lỗi với trăm năm.
Lê Văn Trung


TRỞ VỀ (1)

Rồi như chiếc lá rơi về cội
Xin bón tình ta xuống ruộng đời
Chút máu xương này là tro bụi
Sẽ hòa tan vô lượng đất trời
Còn tiếc thương gì hương sắc cũ
Một hồn du tử bóng trăng soi
Thênh thang nẻo hạnh hồi chuông nguyện
Ánh nguyệt nghìn xưa nở trắng đồi.
Rồi như con nước nhập trùng dương
Vỗ nhịp ngàn năm dẫu phím chùng
Ta hát trường ca từ vô thỉ
Vui cùng vạn hữu đến vô chung.
Đã biết ra đi là trở lại
Thì tiếc gì thân tứ đại này
Thênh thang nẻo hạnh cùng mây trắng
Một hồn du tử gió sương bay.
Lê Văn Trung


TRỞ VỀ (2)

Như mây đầu núi giăng sương trắng
Tan hợp từ trong mỗi sát na
Trăm cuộc đầy vơi tuồng ảo mộng
Về đâu? Đâu cũng chốn quê nhà!
Bỏ lại bên bờ bao huyễn tưởng
Thuyền mây nhẹ lướt sóng bình an
Ngàn khơi diệu hữu từ con sóng
Muôn đời vẫn vỗ tự hồng hoang
Chiếc áo phù hoa là hư ảnh
Rũ sạch phong trần, gội tuyết sương
Một màu trăng sáng hồn du tử
Huyền Không thanh thoát một hồi chuông.
Lê Văn Trung


TRỞ VỀ (3)

Ta về
Lều cỏ
Trăng hòa nguyệt
Hồn mây
Du tử
Lạnh đồi sương
Đèn soi
Thắp lá rừng không hết
Gió ngàn trong vắt từng hồi chuông

Con chim gõ kiến bên đồi vắng
Tiếng mõ công phu nhịp nhịp đều
Gọi ta như gọi miền thinh lặng
Thôi kiếm tìm giữa đám rong rêu.

Ôi lòng ta trải như sương mỏng
Thảm rêu mềm mượt giấc bình an
Trăng sáng hay hồn ta tỏa nguyệt
Hay trăng vừa nở đóa sen vàng!
Lê Văn Trung


TRỞ VỀ (4)

Hãy thắp giùm tôi lời khấn nguyện
Trầm hương khói tỏa quyện hồi chuông
Con đường sinh diệt dài vô tận
Hạt bụi tồn vong trở lại nguồn

Ra đi là trở về vô ngã
Là buông bỏ hết mộng phù vân
Đường sương nẻo gió ung dung bước
Ánh nguyệt minh châu tỏ sáng dần

Ra đi là trở về nguyên ủy
Ba ngàn thế giới cũng đồng quy
Là giữa trùng trùng vô lượng kiếp
Còn nguyên hạt bụi giữa huyền vi
Lê Văn Trung


TRỞ VỀ 5

Tôi đang gặp lại tôi rồi
Dưới mây thiên cổ tôi ngồi như nhiên
Rũ trôi hạt bụi ưu phiền
Xa bờ ảo vọng, xa miền chiêm bao

Tôi đang quay lại từ đầu
Nơi tôi là hạt bụi nào trong tôi
Bỏ buông những giấc mơ đời
Thênh thang cuộc lữ, biển trời ung dung

Sớm mai uống ngụm sương hồng
Chiều nghiêng vách đá lót lòng trái sim
Lắng nghe ríu rít lời chim
Lá nghiêng màu biếc ru mềm giấc khuya

Tôi đang đi - Tôi đang về
Màu mây thiên cổ còn bay cuối trời.
Lê Văn Trung

TRỞ VỀ 6
Rồi ra bỏ cuộc chơi này
Ta về với cỏ với cây nội đồng
Một hồn du tử thong dong
Thơ soi bóng nguyệt
Mây lồng màu trăng

Ném bay một nhúm bụi hồng
Mở khung cửa hẹp
Khép vòng tử sinh

Rồi ra bỏ lại nhân gian
Ta về tắm gội hồng ân đất trời.
Lê Văn Trung



Trở Về 7

Tôi cầm hạt bụi trên tay
Thấy trong hạt bụi dấu ngày tôi đi
Thấy tôi cuộc thế gian này
Một vòng sinh tử vần xoay phận người
Thấy tôi dòng ngược dòng xuôi
Vẫn chưa thoát khỏi nẻo đời lầm mê
Nghìn xưa trong hiện kiếp này
Về đâu giữa cõi lưu đày trần gian
Từ trong hạt bụi điêu tàn
Hiện ngày đi đã thong dong cõi về.

Lê Văn Trung

TRỞ VỀ 8
Trăm năm huyền nhiệm đất trời
Vai nghiêng cánh hạc, thiền rơi bụi hồng
Nắng tàn cuối bãi hoàng hôn
Liu điu sợi khói bên cồn lau xa
Câu thơ nồng vị quê nhà
Bước chân ẩn hiện trăng ngà đầu non
Nước mây xuôi ngược vuông tròn
Tạ ơn mạch pháp vẹn toàn thiên thu
Lê Văn Trung

Trở Về 9
Khi vàng úa rụng chìm trên mặt đất
Là trở về nguồn cội của tôi xưa
Tôi vĩnh cửu trong hình hài đã mất
Tôi nẩy chồi từ bụi đất nguyên sơ.
Lê Văn Trung

TRỞ VỀ NHƯ MỘT KẺ VÔ DANH

Người đã quên
Phố cũng phụ tình
Hỏi con đường cũ
Đường thay tên
Hàng cây năm trước chừng thay lá?
Rụng giữa hồn ta giọt lệ vàng
Cơn gió mùa xưa chừng cũng lạ
Thổi buốt vào ta những muộn phiền
Quán trọ!
Ta chỉ là khách lữ
Một tách trà thiu
Uống một mình!

Này cô chủ quán cho ta hỏi
– Năm mươi năm trước đây là đâu?
Chẳng lẽ đất trời tàn dâu bể
Lòng người đâu dễ còn bể dâu?
Này cô chủ quán cho ta hỏi
– Thuyền xưa còn đậu bến giang đầu
Tóc xưa giờ nhuộm màu thương hải
Thơ ta bèo giạt trôi phương nào?
Người đã quên!
Đành!
Thôi lãng quên!
Hỡi ơi sao phố cũng vong tình
Có thấy hồn ta nghìn năm cũ
Trở về như một kẻ vô danh?
Lê Văn Trung


TRÔI HOÀI TRÊN SÓNG HOANG VU

Chẳng lẽ bơi hoài trong biển lạ
Bao giờ ghé lại một bờ vui
Tôi đem đời gửi nghìn con sóng
Sóng vỗ về đâu lòng chưa nguôi?

Ai là con sóng năm mươi năm
Vỗ mãi vào thơ những nhịp buồn
Và thơ là những con thuyền nhỏ
Trôi mãi, mơ về một bến sông

Và thơ là những nhành rong lạc
Bập bềnh trong suốt cuộc trăm năm
Và thơ là những màu mây bạc
Soi phận mình trên sóng tang thương

Và thơ là những con còng nhỏ
Xây vạn lâu đài trong giấc mơ
Cuốn cả giấc mơ vào trong cát
Chôn cả trần gian vào hư vô

Và thơ là cánh chim di trú
Lạc giữa trùng khơi mù đảo hoang
Rừng núi thế nhân vùi giông bão
Về đâu? Thơ mỏi cánh điêu tàn

Chẳng lẽ bơi hoài, bơi mỏi mệt
Giữa biển hoang vu, biển muộn phiền
Câu thơ thiên cổ mù sương khói
Cho trời lạnh lẽo một vành trăng.
Lê Văn Trung


VỀ ĐÂU

Tôi về? Là chỉ về thôi!
Về như lữ khách quán đời lạnh căm
Đổ giọt rượu xuống ly buồn
Hỡi ơi rượu chảy thành dòng sông đau

Tôi về! Ừ nhỉ! Về đâu???
Sông quê gãy mấy nhịp cầu lìa tan
Rót ly rượu vào tang thương
Rượu là lệ của “đoạn trường vô thanh” (*)
Lê Văn Trung
(*) Chữ của Thi sỹ Phạm Thiên Thư


VỀ ĐI NGỒI LẠI BÊN ĐỜI

Về ngồi lại giữa cồn lau cát bãi
Dòng sông nào trôi khuất nẻo mù sa
Ôi trái tim chảy trăm dòng thương hải
Vẫn còn nguyên giọt lệ bến giang hà

Hãy về đi, dù chẳng lời hò hẹn
Mộng trùng lai là giấc mộng phù vân
Hãy về đi, dù chén đời hoạn nạn
Rượu tương phùng là rượu của chia tan

Hãy về đi, dù áo đời tơi tả
Thì sá gì hương sắc đã phôi phai
Ta đã ném đời ta mù trăm ngả
Hãy về đi cho vẹn cuộc trần ai

Về ngồi lại bên dòng sông bồi lở
Như đời ta bồi lở suốt trăm năm
Vẫn còn nguyên trong ta từng giọt lệ
Khóc trần gian chìm nổi cuộc thăng trầm.
Lê Văn Trung

VÔ THƯỜNG

Ôi mặt đất một lần ta đã đến
Rồi một lần ta cũng bỏ ra đi
Khi ta đến ta chỉ là hạt bụi
Khi trở về là một nhúm tro bay.
Lê Văn Trung

VUI LÊN TÔI ƠI!

Vui lên đi! Chớ buồn chi
Đời ta còn một chuyến đi cuối cùng
Ta về với gió cùng trăng
Với mây đầu núi với sương ven rừng

Ta về cuối bải đầu truông
Nghe con vượn hú dưới thung lũng buồn
Nghe chiều tiếp những hoàng hôn
Nghe giun dế gọi linh hồn đi hoang

Rằng sát na cũng vô cùng
Thiên thu đâu phải phù vân ảo huyền
Vui lên dẫu nhớ cùng quên
Cuộc tan hợp cũng mong manh bụi hồng

Vui lên đi! Xin đừng buồn
Hẹn mai này cuộc tương phùng cõi chung
Lê Văn Trung

XIN MỘT LẦN SAU CUỐI


Xin rót cạn chén đời ta lần cuối
Tạ ơn người, tạ lỗi với trăm năm
Men rượu chảy như một lời thống hối
Câu kinh chiều thánh hóa cõi tình câm.

Xin nhuốm lại đóm lửa chiều xưa cũ
Sợ hoàng hôn về lạnh giá, sương giăng
Ta cắm nhành hoa lên bình tim vỡ
Dấu tình xưa còn liệm kín mùi hương

Sông người ơi, xin chậm dòng mê mãi
Có miên man vỗ động sóng chân cầu
Ta rong rêu bám xanh hồn đá sỏi
Trùng khơi nào đợi nước cuộn chìm sâu.

Xin uống cạn chén đời nhau lần cuối
Rượu hoàng hôn vừa nhuộm bóng mây chiều
Em có thấy mặt trời bên vách núi
Còn rực ngời trên mỏm đá cheo leo.
Lê Văn Trung


XUÂN CA

Lòng chớm xuân vàng men ướp mật
Tình ơi hàm tiếu đừng mãn khai
Để nắng mùa xanh hương biếc ngọc
Chải mềm mây lụa tóc trên vai

Tôi nghe trong gió lời chim én
Gọi những mùa xuân triệu tấm lòng
Em mở rừng hương khai suối ngọc
Bướm hồng về lã lướt bên song

Em trải vào thơ dãy lụa là
Tình ơi đàn ngân nhịp nhã ca
Mùa xuân kẻ một đường son thắm
Lộng giữa hồn em đóa ngọc ngà.

Gió gọi lòng xuân chờ tuyết nguyệt
Tình ơi hàm tiếu đừng mãn khai
Để rượu ngàn năm còn ủ mật
Men đời còn ngan ngát hương say.
Lê văn Trung

YÊU NGƯỜI

Yêu người yêu cả niềm đau
Yêu từng giọt lệ ướp nhàu trang kinh
Yêu người một đóa nguyên trinh
Bỏ trần gian lại một mình tôi đi

Yêu người vô lượng từ bi
Tôi về thắp lại vần thi một đời
Xin cho tôi nhìn thấy tôi
Ngồi phơi lá úa trên đồi tương giao

Yêu người yêu cả niềm đau
Yêu từng sợi tóc buộc vào nhân duyên
Yêu từng tiếng mỏ hồi chuông
Vẳng trong tâm thức bao tuồng tử sinh.
Lê Văn Trung

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...