Monday, November 30, 2020
Chén rượu hoàng hôn - Tác giả: Lê Văn Trung, Thể hiện: Hoàng My
Saturday, November 14, 2020
Cảm nhận: Biệt Khúc Thơ Lê Văn Trung
***BIỆT KHÚC THƠ LÊ VĂN TRUNG***
THỤC UYÊN
BIỆT KHÚC là tiếng còi thê thiết vọng về từ thiên cổ, vọng suốt ngàn năm vẫn chưa nguôi!
Là nỗi đau đớn tái tê của ly biệt xé nát trái tim người, là sự bất lực của thân phận nhìn quê hương băng hoại, mịt mù trong cơn nhiễu loạn nhân thế!
Anh làm thơ như một cuồng sĩ, dòng tâm thức ngổn ngang và bùng nổ để lại những dư vị đắng cay, xa xót, hiu quạnh! Có lúc thơ anh trong tận cùng tuyệt vọng, bi phẫn, hấp hối cheo leo bên bờ vực thẳm, cùng lúc đó ta nhận ra tâm hồn anh, tư duy anh cũng sâu hun hút trong vực thẳm mênh mông ấy!
Xin giới thiệu đến các bạn BIỆT KHÚC, một thi phẩm viết về TÌNH YÊU VÀ THÂN PHẬN. Một thi phẩm đặc sắc, chắc lọc, được viết bằng huyết lệ và tâm can của tác giả với cách xử dụng ngôn từ độc đáo!
Anh Lê văn Trung một thi sĩ tài hoa trên văn đàn VN, xứng đáng một chỗ đứng vững chắc và trân trọng nhất trong lòng tất cả bạn yêu thơ!
Xin trân trọng cảm ơn anh Trung Lê, về tác phẩm quí giá này!
Một đi là không hẹn tương phùng
Mà sao lòng người như ngọn sóng
Réo sầu trong suốt cõi trăm năm
(Người đi không hẹn quay về)
Đập vỡ sầu xưa, sầu chưa tan
Ta nghiêng bầu rượu tình chưa cạn
Ta nghiêng tình vơi, tình chưa vàng
(Quên đi)
Ngồi gọi tên mình, không nhớ tên!
Ngồi gọi tên người, không tiếng vọng
Đất trời cô quạnh buồn mông mênh
(Nỗi niềm thiên cổ thoáng mây bay)
Như cánh chim cắt ngang bầu trời
Để cho ta suốt một đời lam lũ
Cặm cụi viết thơ tình phung phí cuộc rong chơi.
(Ta ngược chiều sinh tử đến vô biên)
Về làm chi quê quán mịt mùng
Mẹ cha chắc đã tan thành đất
Đất ở đâu cũng lạnh vô cùng
Em giờ chắc đã thành góa phụ
Xương trắng cồn hoang đêm chó tru
Hồn ai xiêu lạc đền rêu cũ
Cũng đành nén lệ khóc thiên thu
Thân là hạt bụi bay trong gió
Đậu xuống trần gian như giấc mơ
Đậu xuống lòng em như điềm gỡ
Nỗi đau truyền kiếp tự bao giờ
(Biệt)
Thánh nhân lạc buổi nhiễu nhương này
Rát mặt mài gươm cơn gió thốc
Giáo gươm còn sao cụt chân tay
Thôi giận ta chi cơn bão sử
Vận hạn đến hồi chung cuộc đây
Nơi đâu cũng nực mùi xú uế
Hãy cướp luôn đi giọt máu này.
(Bài cuồng ca buồn bã)
Ngõ vắng, dây bìm chen lối vào
Nền gạch xám khô, tường mốc ẩm
Cây khế tàn bông rụng đớn đau
Thôi chẳng còn gì xin gởi lại
Ta như con vượn lẻ đầu non
Gửi xuống trần gian cơn hú dại
Tiếng đau vang lạnh cuối phương ngàn..
(Đợi chờ đến cuối cuộc tang thương)
Con vượn đầu non hú gọi người
Đâu đó trong niềm đau thiên cổ
Còn nguyên giọt máu vẫn hồng tươi
Ta về tay gõ vào bia đá
Thức dậy đi nào tro bụi ơi
Ai kéo hồi chuông chiều gióng giả
Tiếng rền chao động bóng mây trôi.
(Chân trời khát vọng)
Sunday, October 25, 2020
Thơ Đạo 4
Đi và về - Hạnh ngộ - Hạt bụi - Hãy bắt đầu cuộc rong chơi - Không - Phù vân - Ra đi - Thiên thu - Trăm năm chừng ngắn ngủi
BAY CÙNG MÂY TRẮNG
Có đàn chim hạc vừa bay qua
Tôi ngồi im giữa chiều cô tịch
Thấp thoáng trong sương một mái nhà
Hằng sa nghìn kiếp đời dâu bể
Trăm khe vạn suối vẫn trời quê
Hồn tôi hòa quyện cùng mây trắng
Có phải là nơi tôi sẽ về
Lê văn Trung
Ra đi, cuộc vạn lý hành
Mỏng manh hạt bụi rơi nhanh cuối trời
Đi là tiếp cuộc rong chơi
Thênh thang mây trắng bên đồi lãng du
Tinh khôi từng phút thiên thu
Bốn mùa thực tại mây mù sang trang
Sương lam quyện ánh trăng vàng
Suối nguồn vô lượng chảy tràn vào thơ
Rũ buông chiếc bóng dật dờ
Cửa tùng rộng mở bến bờ như nhiên
Đi là về cõi vô biên
Tâm ca vô niệm bên triền sắc không.
Lê văn Trung
Các em về như đất trời hò hẹn
Lá vờn hoa nồng thắm dạt dào hương
Các em giờ như một bầy chim én
Mang tình xuân hằng đọng nắng sân trường
Thời gian đẫm một màu hoa phượng đỏ
Áo thiên thần bay trắng xóa hồn tôi
Lòng vẫn ngỡ còn đường xưa đi học
Tóc mùa xanh nhuộm biếc một khung trời
Các em về, nắng miền Đông rắc nhẹ
Ngồi bên nhau ấm lại chuyện ngày thơ
Những khát vọng của một thời tuổi trẻ
Từng vòng tay nối tiếp những cơn mơ
Xin gửi trọn tình nhau trong ánh mắt
Trong tương phùng, trong hạnh ngộ, chia xa
Tôi sẽ chọn: hôm nay ngày sinh nhựt
Các em về thắm lại một mùa hoa.
Lê Văn Trung
Ta về gửi áo phong trần lại
Trả hết trăm năm những nợ người
Hạt bụi đời ta giờ khô lệ
Từng rã rời trong cuộc nổi trôi.
Chữ nghĩa văn chương ôi phù phiếm
Trăm năm từng khắc đá đề thơ
Có ai về lại khu rừng cũ
Nhìn thấy thơ xưa phủ bụi mờ
Đưa tay gạt từng chùm rêu mỏng
Lệ xưa trên từng câu cổ thi
Mới hay thơ chỉ là cơn mộng
Phai mờ như sương khói thiên di
Trở về là tàn cuộc rong chơi
Dòng máu trong tim hết ngậm ngùi
Trả nhau đã hết mùa dâu biển
Hết cả cơn mơ, giấc mộng người
Lê Văn Trung
HÃY BẮT ĐẦU CUỘC RONG CHƠI
Ngày vui ngắn quá dưới tay người
Ta ném trăm năm vào một cõi
Chỉ là dâu biển cuộc rong chơi
Nhân gian lau lách bờ hiu quạnh
Ẩn nét vô biên giữa thung triền
Thịnh suy đáy cốc chiều sương lạnh
Đá kè đang dạo khúc ca thiêng
Ngọn gió oan khiên nào thổi tới
Em ơi đồng vọng điệu Kinh mầu
Xa xăm chớp bể mưa nguồn vợi
Là áo thiên thu mỗi chuyến tàu
Chiều loang nhòa nhạt bóng mây ngàn
Hãy rót tràn ly màu ngọc bích
Rèm khuya đã lộng ánh trăng vàng
Lê Văn Trung
RA ĐI
Rồi một hôm mây giăng mù đỉnh núi
Đường hoang vu lạc mất dấu chim về
Linh hồn ai chìm trong rừng vượn hú
Nỗi u hoài bàng bạc khắp sơn khê
Ta ngồi giữa bóng chiều vây lớp lớp
Đợi hoàng hôn mờ mịt phía bờ Tây
Mà cát bụi đã vơi đầy tan hợp
Bao nếp hằn khâm liệm nỗi tàn phai
Lòng cứ ngỡ đi hết vòng sinh diệt
Để trở về thăm thẳm cõi hư vô
Ôi vĩnh cửu là thiên thu trọn kiếp
Cõi vô cùng! Hiện thực ướp màu thơ
Trời mây xám mịt mù trên đỉnh núi
Thiên Thu
Nằm ngủ dưới chân đồi
Gió phương nào bát nhã
Ru mấy cõi tinh khôi
Bay qua rừng tây trúc
Tịch diệt dưới vòm cây
Cội thiền trong gỗ mục
Trên đường về chân giác
Dẫu bước quá trăm năm
Còn nguyên lòng bồ tát.
Lê văn Trung
Cát chơ vơ bãi đời vô hạn
Nằm lất lây một kiếp mỏi mòn
Câu bóng mình giữa lòng biển cạn
Ngóng chân trời đỉnh tháp chon von
Con đường nào thoát mộng nhân sinh
Chiếc áo vẫn chùng thâm rách vá
Lặng thầm như sỏi đá trơ hình
Tay vói níu ảo hình hư tưởng
Chảy về đâu phương mộng xa mù
Ta cứ ngỡ đất trời vô lượng
Hương cội nguồn đợi đến mai sau
Sông đời ta òa vỡ xuôi dòng
Sóng trùng khơi hồn nhiên thuận nghịch
Pháp diệu thường tĩnh mịch thong dong
Lê văn Trung
Là miền im lặng khác
Ngoài ngàn dặm vô biên
Là quê nhà tịch mac
Hạt bụi ướp vào sương
Còn thơm mùi cỏ dại
Bao la cõi vô thường
Giữa hai bờ chân giả
Trên đầu một vầng trăng
Vẫn rạng ngời vô ngã
Gạn lọc hết bùn dơ
Trong dòng hương thanh tẩy
Ta trở về nguyên sơ
Wednesday, October 21, 2020
Cảm nhận: Nét Chấm Phá Tuyệt Bích Trong Thơ Tình Lê Văn Trung
NÉT CHẤM PHÁ TUYỆT BÍCH TRONG THƠ TÌNH LÊ VĂN TRUNG
Viên Hướng
Dẫu cuộc tang hồ anh đã rong rêu như kiếp rừng dã thảo, thời gian đã loang lỗ những nốt trầm hoài niệm tuổi hoàng hôn, dẫu mái tóc còn lung linh trắng ngần nơi dặm nguồn cô liêu bến đợi, nhưng chuyến đò xưa còn nhấp nháy tiếng còi đêm. Tình yêu tri âm tri kỷ quyện hồn nhau, cho tơ đàn mãi lãng du trong khoang đời bầm lệ và sinh ly vẫn mang một nét đẹp diệu kỳ. Tình yêu lãng mạn tím lòng mà thanh thoát, biến hóa nỗi nhớ nhung thành ân điển sắc son, đẹp như thu nõn nà lung linh diễm tuyệt, anh thi vị hóa thành men say ngất đỉnh hương trăng.
Lá vàng rơi là cuộc thiên di trở về nguồn cội sau khi đã hoàn thành sứ mệnh của một kiếp đời. Với anh, lá thu bên trời lại đượm lệ ngời biến ảo của vô cùng hạnh ngộ mù sương? Hồn anh bay cao truyền đăng ngọn lửa như Mùa Thu đang thiêu đốt hồng cầu trên tầng xanh thăm thẳm, giấc mơ anh chạm cổng thiên đàng hay chỉ là một dòng ngân hà cho anh xác xao theo muôn trùng sóng dậy?
Mà sông tôi đã đôi bờ sóng dâng
Mà thuyền tôi cứ bềnh bồng
Trôi về em, phía ngược dòng sông sâu
(Hình Như Mùa Thu)
Anh phiêu du trong hoa lá chấp chới men nồng, như trái tim xoãi gió miên man theo từng ngày phương xa ngóng đợi. Anh mãi nâng niu đóa quỳnh rực ngời trong phiêu bạc thi ca, hay cảm khái một tình yêu linh hiển mênh mông giữa đất trời vô tự. Trong mầm sống rừng thu trôi chảy muôn cùng, hồi ức xa xưa quyện nét chấm phá tuyệt bích của chiều phai. Lê Văn Trung! Người ngồi đó như bức tranh vĩnh tịch!
Nhớ một màu sương trắng lụa là
Sương trắng hay hồn tôi nhuộm trắng
Chạnh nhớ một mùa thu rất xa
Em có bao giờ tiếc nuối không
Một trời thu biếc nắng hoàng hôn
Một màu thu nhuộm vàng cơn mộng
Một tiếng thu vang động suối ngàn?
(Thu)
Em là chuyến tàu chạy ngang đường sắt đời anh của thời nào dĩ vãng. Có bao giờ ngoái nhìn bóng chiều dầy đặc mù sương trên bến hoang vu nơi lớp sóng vỗ bờ. Đâu đó còn vọng vang tiếng kèn khản cổ thu xưa của một kẻ lưu đày. Những thao thức trở trăn huyền ảo bất tận của kiếp thơ đã được anh trong lành vô nhiễm hóa thành vũ trụ tinh khôi, dù kỷ niệm xót xa ẩn vào khung trời nhớ-quên diệu vợi. Nhưng anh vẫn chờ em dù qua bao năm tháng, hạnh ngộ nào tuy chênh chao khắc khoải như chiếc cầu vồng mê cung ẩn hiện cuối trời xa, nhưng hương yêu mãi say sưa vốn dĩ gởi riêng người.
Em chẳng về trong giấc mơ anh, nên xao xác từng giọt đàn ứa lệ. Em bỏ mặc chuyến tàu anh vấp ngã đường rây, phả vào không gian những làn khói bơ vơ cực cùng day dứt. Không bước chân người nên hồn anh rẩy run theo nến lụi tàn trong giấc ngủ, nên anh ướp vào thơ muôn vần cung điệu của bức họa ẩn hiện nét huyền.
Đã khô bầm trên vách đá cheo leo
Con vượn lẻ bên triền cao cô độc
Tiếng hú dài vọng suốt cõi thiên thu
Anh đứng giữa sân ga đời chật hẹp
Chờ trọn đời, xa hút bóng tàu qua.
Lãng đãng theo cơn gió phất phơ thổi trắng tình người, ký ức nào vất vưỡng cơn say, vang tiếng gọi chông chênh mông quạnh. Anh nói người đi, sao người không quay lại, bến bờ anh còn man mác neo thuyền. Thôi thì hãy qua đi, càng níu kéo khoảng cách trượt càng xa, bỏ lại anh nhợt nhạt bóng mình, xác xơ mãi tinh cầu quánh đặc.
Chỉ biết buông tay sõng soài trong chơ vơ tuyệt vọng khi con sóng đời quay cuồng đã lấp vùi kiếp điên mê anh dưới vực sâu quằn quại. Biết về đâu khi mặt trời đã vỡ tan cho vết thương lòng trồi cơn đau nhức nhối, còn lại trong anh một trần gian địa ngục lạnh lẽo môi người. Phải chăng thi sĩ là bóng núi hoang đường tuyệt đối cô đơn, đứng hấp hối nghìn năm dưới sương mờ leo lắt, cho ngày tháng lênh đênh vũ điệu hoang tàn, trắng xóa ầm ỉ một màu tang kỷ niệm.
Ta đi là biệt đời nhau nhé
Em có lên ngàn ngóng bốn phương
Đã biết trăm năm tình hóa đá
Thì mong chi giọt lệ tương phùng
Thân là hạt bụi bay trong gió
Đậu xuống trần gian như giấc mơ
Lẻ loi là nốt nhạc huyền hoặc lả về trong đêm đen lũng vắng, còn ai chăng một vang vọng đáp lời. Anh đã hóa thân thành những giọt sương thơ lóng lánh cuộn ốc đảo hoang vu hay cuộn hình bóng xa xăm của thiên đường tình yêu cổ tích.
Từng bước chân xa dần như chuyến xe rạc rời mất hút, cho buổi chiều run rẩy quyên sinh một tinh cầu vỡ nát, cho dấu xưa còn lại khối tình câm.
Các nàng vì hồn thơ mà đến rồi lại ra đi, cũng chỉ là một trong những sân ga mang vành trăng khuyết, còn lại nỗi lặng câm quyện hồn anh trong cõi mù sương nhức nhối, cho ý niệm dữ dội bùng cháy lên những trang thơ bí ẩn ngôn từ.
Cuối cùng, cũng nhận ra sự nhiệm mầu khi gục đầu trước cay đắng lao lung, anh đành kham nhẫn kiên trì lắng nghe đau khổ, để rồi còn duy nhất một loại tình thương hòa mình vào dòng sông bão giông định mệnh.
Em đến trong đời chỉ là một thoáng so với cuộc trăm năm, đủ chưa em cho khoảnh khắc hồn nhiên của nguồn hạnh phúc dịu dàng choáng ngợp khi dòng suối mát em len lõi vào rặng cây khô anh kiệt nước đứng đổ bóng riêng mình. Rồi ngày tháng nào mênh mông choáng váng, em cũng ra đi trong mịt mù quên lãng. Còn lại đây tiếng gọi muôn trùng quên-nhớ của một vệt sao băng!
Anh thắp tình vàng rực phím tơ trên thuyền em nồng hương thao thiết! Mùa trăng thanh thiên treo chiếc bóng bên trời, dự báo của lễ hội trùng lai hay những hẹn hò của xưa sau lưng đèo sóng dội? Mộng mị chênh chao còn xác xao ngùi ngậm như ráng chiều còn liêu xiêu cô lẽ hương ngâu, hay phương em đang ươm đóa nguyệt hồng trong say mơ sương ngọc.
Những ảo vọng chập chờn luôn hiện về anh suốt một đời chênh chao khắc khoải. Em là ai, em ở nơi nào cho trái tim cô lặng anh luôn chếnh choáng cơn say, cho nỗi nhớ mãi dập duềnh không bến đỗ? Em ẩn trong thơ trượt anh lạc loài tháng năm hoang rêu bờ bãi. Em thả cánh gió tạt mây anh phiêu lãng góc trời hoài vọng tình thu. Em là dòng sông cho anh giấu mình sau cơn sóng bão giông định mệnh, em có chờ kiếp du lữ thủy triều anh hốt nhiên hòa đại dương tinh khôi tĩnh mặc?
Có bao giờ các nàng hiểu được trái tim anh trắc ẩn rong rêu, muôn thuở còn ngậm ngùi lắt liu tịch mịch, cơ hồ bay theo tiếng gọi muôn trùng của một cõi nhớ quên, nên anh đã nghiền nát tim mình hòa tan thành con sóng để tràn bờ em lấp lánh, để trường cửu một tình yêu không biên giới của đại dương bi trí chập chùng.
Ôi! Ngòi bút như gió lay động vầng trăng vang vang lời Kinh Bát Nhã! Ai đang thả hạt lệ trôi vào trời quên lãng! Ai đang thong dong theo dòng định mệnh ẩn hiện nét tương giao! Ai đang vững tay thuyền giữa đất rộng trời cao! Bởi tử sinh là phiêu khúc tiêu dao! Cho cánh cò không còn đơn độc trong tuổi chiều bên dòng sắc-không giai điệu!
Tình yêu nam nữ chỉ là một trong vô số tình yêu vạn đại đã sẵn có trong tâm anh tự bao giờ. Anh làm thơ vì thơ là hình bóng cuộc đời, là ưu tư buốt đau bất tận, là cảm hứng rạo rực khát khao, là nhựa sống dạt dào của tâm hồn thi sĩ. Ngoài trái tim lắng đọng khói sương u tịch thu đông, anh còn thăng hoa tư tưởng nhân văn về chân thiện mỹ, như ly tan vỡ nát cũng là ân huệ sâu sắc do sóng đời ban tặng cho anh những cánh hồng nhung Thánh hóa. Tình yêu anh còn mang vẻ đẹp thiên nhiên đậm chất thơ bỏng cháy ướp nồng nghệ thuật hồn nhiên độc đáo của nhịp tim rung cảm. Trãi thơ lên cõi sương chiều, đẫm dòng sông mộng tình phiêu giấc nồng. Như:
Trời chiều nghiêng đáy cốc mà còn lộng lẫy sương hoa, ôi! Bản tình ca thiết tha lắng đọng! Nẽo nguyên xuân vượt thời gian gởi vào trong gió từng âm vang ngọt ngào sâu thẳm của một cõi trăm năm, như mạch ngầm đang nồng nàn thầm thỉ từng giai điệu trùng lai của hương rằm son sắt!
Một đời anh ngất lịm triền miên trong biển tình chứa chan khoáng đạt, tha thiết lột trần trụi tâm hồn mình thành một khúc hoan ca trong bầu trời ngát hương biếc ánh nhụy vàng. Tình yêu của anh là đôi tim vẹn toàn ân sủng đất trời, cùng nhau thánh tẩy mắt môi, xác thân nồng nàn đồng nhất cùng ngọn lửa thiêng tinh khôi thuần khiết.
Niềm thầm mật bi tráng của nội tâm đã cách ngăn người và ngoại giới nên cuộc lữ bị khiếm diện tiếng cười. Nương trú vào vỏ bọc bàng bạc nét phù du, người hòa tan tâm thức bập bềnh nghiệt ngã dưới nốt trầm se lạnh. Người xoa dịu nỗi đau bằng tiếng vang cường liệt cho thơ vượt đỉnh cao, xuyên vòm mù sương trổ nhánh sầu chung thân rũ rượi, rồi tìm về chốn oan khiên lạc lõng, thơ mang kính vạn hoa bước xuống trần gian ngất ngây giọt lệ, thơ lặng lẽ vượt ý niệm ngân hà rồi kiêu hùng trầm tĩnh làm một chuyến đơn độc xuôi tay ẩn hiện … nấm tro tàn!
Bị cơn lốc bầm dập tả tơi trong cuộc tang dâu, tha thiết yêu thế gian quá đỗi nhưng được gì ngoài chênh vênh hụt hẩng tan hoang, thi sĩ chìm dưới hố sâu tuyệt vọng. Tận cùng nỗi cô đơn giá lạnh, trái tim thơ bùng vỡ thăng hoa, soi bóng mình bằng những nốt trầm hương điệu hay cuồng nhiệt đam mê dệt mây tan vào lòng bốn bể tri âm. Dấu ấn cho đời, thi sĩ phải lấy máu xương kết tinh thành ngọc để bừng nở những đóa hoa linh diệu tình yêu hay những thênh thang rỡ ràng sâu xa nhân bản.
Giữa biển đời biến dịch không ngừng, có những cuộc tình gặp gỡ từ vô lượng tiền thân, nên vằng vặc đôi tim ngát hương trầm tri kỷ! Xa hay gần chẳng còn ý nghĩa khi đối diện cùng Lòng Sông Cạn của thi sĩ Seamus Heaney: “Nửa lòng sông cạn, lá rơi đầy. Ta nghe sông chảy xiết trong cây”. Nếu vẫn nhớ nhau, vẫn nghĩ về nhau thì đâu cũng là ngọn nến lay động vầng trăng, rực rỡ thiêng liêng một tình yêu chân thành miên viễn, cùng thênh thang dìu nhau về đỉnh ngàn bất tận với hạo khí rạng ngời.
Tình yêu anh còn thức tỉnh lương tri trước nỗi đoạn trường của dân tộc nước non, còn là lời mẹ ru con trong suốt cõi vô cùng.
Mẹ nằm nhìn bóng trăng thiu
Khuyết vào con một nụ hiu hắt cười
Mẹ! Ôi! Mẹ của con ơi!
Giang tay ôm cả đất trời vào con
Không có người nữ nào đủ sức sở hữu một hồn thơ cô thân vạn lý nhưng lại cực kỳ bi tráng trước điêu tàn của trò chơi sinh tử. Chính vì biết thưởng thức nét đẹp của nỗi nhớ trở trăn, của niềm đau sa mạc hoang vu riêng mình đối bóng, nên trước sau gì, cánh nhạn lạc đàn này cũng quay về chân lý uyên nguyên, vấn đề là thời gian, sớm hay muộn mà thôi.
MEN ĐỜI VI DIỆU
Thơ hòa rượu ướp men đời chếnh choáng
Giọt lệ hồng thiên cổ cõi thi ca
Rót cạn dòng lệ đắng nở thành hoa
Còn ai đợi bên bờ xa ẩn nguyệt
Đêm tha thiết mộng quỳnh hương diễm tuyệt
Thuyền ai mơ neo bờ bến tương phùng
Nghe sắc màu huyền nhiệm chốn thiên cung
Dìu dặt tấu khúc muôn trùng vi diệu
Quán đời ta những gam màu vá víu
Vết chém nào đau buốt cuộc tình tang
Triền sóng xô rơi vỡ bóng trăng vàng
Ngày dẫu tận, mơ về phơi áo lụa
Em xõa tóc giăng chiều bên song cửa
Môi tình nhân hé nụ mấy thiên hà
Bướm nồng nàn - hồng rực lửa kiêu sa
Em tiền kiếp ngọc ngà ta vẫn đợi.
Tấm lòng xưa xin chờ nhau đi tới
Khúc tình ca còn vọng đến muôn trùng.
Viên Hướng
(kính tặng thi sĩ Lê Văn Trung)
Viên Hướng
Đường cũ người xưa
Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...
-
Bình thơ Lê Văn Trung - Nguyễn thị Bích Hậu Bức hình này là thi sĩ Lê Văn Trung, khi còn trẻ. Một trong những đặc ân của mùa dịch, là ...
-
Tập Thơ Thu Hoang Đường (Phần 4) - Lê văn Trung Em về trong cơn mơ - Mùa thu trong cơn mơ – Tình yêu trong cơn mơ – Ôm hoài chưa hết một c...
-
NẮNG VƯỜN XANH Ở đây nắng trải vàng như lụa Sao chẳng ai về phơi áo hoa Có con chim hót trong vòm lá Làm rơi giọt nắng xuống trang thơ Ở...