Monday, May 8, 2023

Cảm nhận: MỘT CHÚT CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ: LỬA CỦA LÊ VĂN TRUNG - Lê Văn Chung

 MỘT CHÚT CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ: LỬA – BÀI THƠ CỦA LÊ VĂN TRUNG

 
Trong bài MỘT CHÚT CẢM NHẬN VỀ TRƯỜNG CA THẮP LÁ, tôi có đưa ra một nhận định: Nếu chúng ta coi tập thơ DẠ KHÚC này là một bản trường ca về THẮP LÁ, thì bài thơ LỬA này chính là đỉnh cao rực sáng của bản trường ca đó, khi mà THẮP LÁ đã biến hoá thành THẮP LỬA cho con người. Nó có thể chỉ là khát vọng của thi nhân, nhưng nó cũng là một thông điệp rất mãnh liệt về sức mạnh vô hạn của con người.
Mọi người ai cũng cực kỳ mạnh và phải như thế bởi chúng ta bắt nguồn từ vũ trụ. Cho dù bạn trông nhỏ bé đấy nhưng thực chất bạn không hề nhỏ chút nào.
Mọi người ai cũng cực kỳ mạnh bởi chúng ta đều bắt nguồn từ Thượng đế, từ cội nguồn của tồn tại.
 
Hôm nay, tôi xin phép nhà thơ Lê Văn Trung, tiếp tục được viết một chút cảm nhận về bài thơ LỬA này nhé.
Khổ thơ đầu tiên của bài thơ tác giả đã viết:
 
Ta gõ cửa; gọi trần gian: Mở cửa
Ôi vòng tay thần thánh cũng rung lên
Phút hoan lạc đã tràn dòng lệ ứa
Nở tinh khôi nguyên vẹn đoá hoa quỳnh.
 
Thi nhân đã gõ cửa; gọi trần gian: mở cửa, hành động gõ cửa này của thi sĩ đã làm kinh động đến các bậc Thần thánh, làm cho những vòng tay của thần thánh cũng phải rung lên. Ở đây chúng ta thấy thi sĩ gõ cửa để gọi trần gian: mở cửa, chứ ông không gõ cửa, gọi Thiên đường: mở cửa. Câu thơ có thể có nhiều tầng nghĩa khác nhau, nhưng tôi xin đi sâu vào một góc nhìn của mình như sau: Phải chăng: VIỆC MỞ CỬA TRẦN GIAN là quá khó, và khó hơn rất nhiều so với việc mở cửa THÊN ĐƯỜNG. Cho nên, đến cuối bài thơ, có vẻ như thi nhân vẫn chưa mở được.
 
TA GÕ CỬA, GÕ CUỒNG ĐIÊN KHÁT VỌNG  
CỬA TỒN SINH LỒNG LỘNG CÕI TRẦN GIAN.
 
Trái ngược hẳn với khát vọng trong THƠ của Lê Văn Trung về việc mở cửa trần gian, thì với thi nhân Hàn Mặc Tử, lại có thể mở cửa được rất nhiều thiên đường cho chính mình, nhưng lại rất hiếm khi thi nhân nhắc đến việc mở cửa trần gian. Thiên đường hay địa ngục là cảnh giới ngay bên trong của tâm thức con người, mà không phải ở trên trời hay dưới lòng đất.
 
Đọc THƠ của thi sĩ họ HÀN, bạn sẽ nhận thấy; rất nhiều lần Hàn Mặc Tử, không những mở được cửa của Thiên đường mà ông còn bay được vào cõi Thiên đường đó để gặp gỡ giao tiếp với các nàng tiên nữ ở trên Thiên đường. Hàn Mặc Tử có rất nhiều bài thơ khác nhau mô tả về cảnh giới của cõi trời, cõi Thiên đường như: SÁNG LÁNG  NGỦ VỚI TRĂNG; SAY TRĂNG; RƯỢT TRĂNG; CHƠI TRÊN TRĂNG; MỘT MIỆNG TRĂNG; SIÊU THOÁT; NGOÀI VŨ TRỤ; THÁNH NỮ ĐỒNG TRINH MARIA.
 
Sông Ngân đã im lìm trong tiếng sóng,
Mà lòng anh rào rạt mãi không thôi!
Ở tầng cao khúc Nghê Thường đồng vọng!
Nghe gì đâu, em hỡi! Ráng mây trôi.
Anh đã thoát hồn anh ngoài xác thịt,
Để chập chờn trong ánh sáng mông lung,
Để tìm em đưa hai tay ràng rịt
Mảnh tình thiêng ngả ngớn giữa không trung.
(SÁNG LÁNG)
 
Ta đi bắt nắng ngừng, nắng reo, nắng chảy
Trên sóng cành, - sóng lá, cô gì má đỏ hây hây….
Ta rình nghe niềm ý bâng khuâng trong gió lảng,
Với làn hơi thở nồng nàn của tuổi thơ ngây.
Gió lâng khúc hát lên cao vút,
Vần thơ uốn éo lách rừng mây.
Ta hiểu ra rồi trong một phút,
Lời tình chới với giữa sương bay.
(NGỦ VỚI TRĂNG)
 
Ta khạc hồn ra ngoài cửa miệng,
Cho bay lên hí hửng với ngàn khơi.
Ở trên kia, có một người
Ngồi bến sông Ngân giặt lụa chơi.
Nước hoá thành trăng, trăng ra nước,
Lụa là ướt đẫm cả trăng thơm,
Người trăng ăn vận toàn trăng cả,
Gò má riêng thôi lại đỏ hờm.
(SAY TRĂNG)
 
Tới đây là nơi tôi được gặp nàng
Rủ rê, rủ rê hai đứa tôi vào rừng hoang,
Tôi lượm lá trăng làm chiếu trải,
Chúng tôi kê đầu lên khối sao băng,
Chúng tôi nói chuyện bằng hơi thở,
Dần dần hoa cỏ biến ra thơ,
Chúng tôi lại là người của ước mơ,
Không xác thịt chỉ có linh hồn đang mộng.
(RƯỢT TRĂNG)
 
Tôi đi tìm trong ánh sương mờ,
Tìm con trăng lạc ngoài bờ bên kia.
Xứ yêu bát ngát, tôi lìa,
Dò xem ý tứ ban khuya, tôi liều.
Tôi gò mây lại,
Tôi kìm sao bay.
Gió nào tràn ngập xứ này,
Và tràn ngập cả những ngày xa xôi.
(CHƠI TRÊN TRĂNG)
 
Cả miệng ta trăng là trăng!
Cả lòng ta vô số gái hồng nhan;
Ta nhả ra đây một nàng,
Cho mây lặng lờ cho nước ngất ngây,
Cho vì sao rụng xuống mái rừng say.
Gió thổi rào rào như lá đổ,
Suối gì trong trắng vẫn đồng trinh.
(MỘT MIỆNG TRĂNG)
 
Mới hay cõi siêu hình cao tột bực,
Giữa hư vô xây dựng bởi trăng sao.
Xa lắm rồi, xa lắm, hãi dường bao!...
Ai tới đó chẳng MÊ MAN THẦN TRÍ
Toà châu báu kết bằng hương kỳ dị
Của tình yêu rung động lớp hào quang.
Những cù lao trôi nổi xứ mênh mang,
Sẽ quy tụ, thu về trong một mối
Và tư tưởng không bao giờ chắp nối
Là vì sao? Vì sợ kém thiêng liêng.
Trí vô cùng lan nghĩ rộng vô biên
Cắt nghĩa hết những anh hoa HUYỀN BÍ.
(SIÊU THOÁT)
 
Maria! Linh hồn tôi ớn lạnh!
Run như run thần tử thấy long nhan
Run như run hơi thở chạm tơ vàng….
Nhưng lòng vẫn thấm nhuần ơn trìu mến.
……….
Giọng thao thao bất tuyệt của nguồn thơ.
Bút tôi reo như châu ngọc đền vua;
Trí tôi hớp bao nhiêu là khí vị….
Và trong miệng ngậm câu ca huyền bí,
Và trong tay nắm một nạm hào quang…
…………..
Cho tình tôi nguyên vẹn tợ trăng rằm
Thơ trong trắng như một khối băng tâm
Luôn luôn reo trong hồn, trong mạch máu;
………..
Cho vỡ lở cả muôn ngàn tinh đẩu,
Cho đê mê âm nhạc và thanh hương,
Chim hay tên ngọc, đá biết tuổi vàng,
Lòng vua chúa cũng như lòng lê thứ.
Sẽ ngây ngất bởi chưng thơ đầy ứ
Nguồn thiêng liêng yêu chuộng Mẹ Sầu Bi.
…………
Phượng Trì! Phượng Trì! Phượng Trì! Phượng Trì!
Thơ tôi bay suốt một đời chưa thấu,
Hồn tôi bay đến bao giờ mới đậu
Trên triều thiên ngời chói vạn hào quang?
(THÁNH NỮ ĐỒNG TRINH MARIA)
 
Sáng vô cùng, sáng láng cả mọi miền,
Không u ám như cõi lòng ma quỷ.
Vì có đấng HẰNG SỐNG, hằng ngự trị,
Nhạc linh thiêng dồn trỗi khắp hư linh.
Ôi say sưa trên hết cả tục tình,
Ô thú lạ, những phút giây thanh thoát.
Hương cho thơm ứ đầy hơi khoái lạc,
Máu cho cuồng run giận đến miên man.
Hồn hỡi hồn, lên nữa quá thinh gian,
Tìm tới chốn chiêm bao ngoài sự thực.
(NGOÀI VŨ TRỤ)
 
Có thể nói rằng: Sức mạnh của Thơ Hàn Mặc Tử, hẳn phải đến từ một nguồn sống TÂM LINH vĩ đại nào đó, nếu không thì nó không thể nào phổ quát và có sức thuyết phục mạnh mẽ, mãnh liệt đến như vậy! Và vẻ đẹp & sự oai nghiêm toát lên từ chính ngôn ngữ mà Hàn Mặc Tử sử dụng lại chỉ có ở riêng ông. Và không ai có thể bắt chước được, để có thể đạo thơ của ông được.
 
Một hoạ sĩ thực thụ sẽ tan biến vào trong tác phẩm của mình, một nhà thơ thực thụ sẽ biến thành VẦN THƠ của mình. Nhưng kiểu sáng tạo đó chính là kiểu sáng tạo của các nhà THẦN BÍ. Bởi vì nhà thần bí đã thực sự tan biến vào trong tác phẩm của mình, nhà thần bí đã trở thành ca khúc, sự hiện diện của người đó chính là vần thơ rồi. Nhà thần bí đã trở thành đại dương, và đại dương thì quá rộng lớn, và người đó không ngừng hoà mình vào đại dương; một cách tự nhiên, tự thân người đó quên mất rằng mình là một cá thể tách rời. Sáng tạo THƠ của Hàn Mặc Tử đã đạt đến được kiểu sáng tạo của một nhà Thần bí, giai điệu tâm thức của ông đã có thể hoà với giai điệu tâm thức của THIÊN ĐÀNG, cho nên tất cả những bài thơ trên, cũng như rất nhiều bài thơ khác của thi sĩ họ Hàn này, đều là sự tuôn trào của những giai điệu tâm thức đó. Hàn Mặc Tử không ngừng hoà giai điệu tâm thức của mình vào giai điệu của cõi Thiên đường. Cảnh giới đó đã trở thành cuộc sống của ông, dòng máu của ông, xương của ông, tuỷ sống của ông. Ông hít thở với nó, trái tim của ông đập cùng với nó. Và ông ấy sẽ không bao giờ có thể đánh mất nó dù muốn.
Tuy nhiên, Hàn Mặc Tử lại rất hiếm khi viết về việc mở cửa TRẦN GIAN. Có thể là do tôi không đủ năng lực, tri thức về văn thơ của ông để có thể đưa ra được nhiều bằng chứng về việc mở cửa TRẦN GIAN của Hàn Mặc Tử. Cho nên tôi chỉ có thể lấy được một bằng chứng THƠ CA của Hàn Mặc Tử để nói cho vui thôi. Nếu có điều gì không phù hợp rất mong các bạn đọc bỏ quá cho sự hạn chế này của tôi nhé. Chẳng hạn, trong bài thơ DẤU TÍCH, Hàn Mặc tử đã viết:
 
Trăng dầu sáng còn thua đôi mắt ngọc
Trời TUY XA lòng thiếu nữ XA HƠN
Ái ân là hơi thở của van lơn,
Và thú thật cũng chưa thích bằng khóc.
 
Rõ ràng với tất cả mọi người chúng ta thì trời đã là rất xa rồi, nhưng với Hàn Mặc Tử thì LÒNG THIẾU NỮ còn xa hơn nhiều, làm cho con người nhiều khi không thể đến gần được. Tương tự như vậy, đối với rất nhiều người chúng ta đều cho rằng: Ánh trăng là rất sáng rồi, nhưng với HMT thì ĐÔI MẮT NGỌC của thiếu nữ còn sáng hơn ánh trăng rất nhiều, sáng đến cái mức chúng ta không thể cảm nhận được!
 
Xin quay lại với nhà thơ Lê Văn Trung và bài thơ LỬA này, có lẽ nhà thơ LVT chỉ là một nhà thơ lớn nhất của xứ QUẢNG, mà tôi được biết, ông được sinh ra tại Đà Nẵng của Việt Nam. Nhưng ông ấy chưa phải là một nhà THẦN BÍ như Hàn Mặc Tử; và có sự khác biệt to lớn giữa một nhà thơ và một nhà thần bí. Đôi khi nhà thơ bỗng thấy mình xuất hiện trong không gian với nhà thần bí. Trong những khoảnh khắc hiếm hoi đó, nhà thơ được thấy mình như đang ở THIÊN ĐƯỜNG, người đó được tắm mình giữa những bông hoa:
 
Phút hoan lạc đã tràn dòng lệ ứa
Nở tinh khôi nguyên vẹn đoá hoa quỳnh.
 
Nhà thơ đã mở được cửa TRẦN GIAN đâu, ông ta mới chỉ gõ cửa mà thôi, tức là ông ta mới chỉ nhìn thoáng qua thấy một cảnh tượng ở bên kia của cánh cửa đó, thế mà ông ta đã có thể tạo ra được những câu thơ tuyệt đẹp như vậy rồi – Ngôn từ của thơ bắt đầu trở nên hết sức sống động vào cái khoảnh khắc nhà thơ chạm được đến PHÚT HOAN LẠC, NGUỒN ÂN ÁI ĐẾN VÔ BIÊN.
 
Xin uống cạn, đây chén đời uống cạn
Ôi huyền vi màu nhiệm cửa tồn sinh
Ta đốt cháy cả vòng vây hữu hạn
Mở toang nguồn ân ái đến vô biên
Xin đập vỡ chén sầu trong hố thẳm
Đây hồn sương đây xác lụa bừng hương
Ta chết đuối trong dòng sông huyễn mộng
Ta đắm chìm trong suối lệ hoàng hôn.
 
Khổ thơ thứ tư:
 
Hãy mở cửa, dù khung đời cửa hẹp
Bên kia trời lồng lộng cõi tình em
Hãy mở cửa! Mở toang lòng muôn kiếp
Mở toang lời thắp rực lửa tình đêm.
 
Một nhà thơ lớn như nhà thơ Lê Văn Trung cũng chỉ có thể làm được những việc như một nhà thần bí, trong một vài khoảnh khắc nào đó, khi cửa sổ của ngôi nhà HUYỀN VI MÀU NHIỆM mở ra, ông ta có thể thoáng qua nhìn thấy khung cảnh BÊN KIA TRỜI LỒNG LỘNG CÕI TÌNH EM. Nhưng sau đó thì cánh cửa đó lại đóng lại, và có vẻ dường như cánh cửa kia đã không bao giờ mở lại được nữa cho nên thi nhân đã lại tiếp tục gõ cửa & tiếp tục gọi trần gian: mở cửa.
 
HÃY MỞ CỬA! MỞ TOANG LÒNG MUÔN KIẾP
MỞ TOANG LỜI THẮP RỰC LỬA TÌNH ĐÊM.
Ta gõ cửa, gõ cuồng điên khát vọng
Cửa tồn sinh lồng lộng cõi trần gian
Hãy đốt cháy ngọn lửa tình bão động
Cho ngàn năm sáng rực giữa điêu tàn.
 
Có những khoảnh khắc, nhà thơ là nhà thần bí, còn nhà THẦN BÍ SẼ MÃI MÃI LÀ NHÀ THƠ. Một nhà thơ nào đó có thể tình cờ trở thành nhà thần bí. Nhưng chỉ là sự tình cờ mà thôi, MỘT CƠN GIÓ THỔI QUA, bạn không thể tạo ra nó. Những khoảnh khắc hiếm hoi này đến rồi đi. Bạn không thể sai khiến được. Chúng đến như một cơn gió cùng với hương thơm của chúng, và khi bạn vừa nhận biết được về chúng, thì chúng đã rời khỏi bạn. Sự tài giỏi của nhà thơ là ở khả năng nắm bắt được những khoảnh khắc đó bằng lời, bằng ngôn từ.
Chính vì vậy, mà cho dù nhà thơ Lê Văn Trung của chúng ta dù có cố gắng đến đâu đâu đi chăng nữa, cố gắng đến cái mức muốn ĐỐT CHÁY CẢ VÒNG VÂY HỮU HẠN hay ĐỐT CHÁY CẢ NGỌN LỬA TÌNH BÃO ĐỘNG, thì CỬA TRẦN GIAN vẫn cứ không MỞ. Việc mở cửa trần gian hay mở cửa thiên đường thì cũng như nhau cả thôi. Tự nó xảy ra, không phải từ sự nỗ lực của bạn. có lẽ bạn chỉ là phương tiện. Có một điều gì đó không phải là của bạn. Giống như một đứa trẻ sinh ra từ một người mẹ. Người mẹ đó không thể tạo ra đứa trẻ, người mẹ đó chỉ là cửa ngõ để giúp cho đứa trẻ đó ra đời mà thôi. Cửa trần gian hay cửa thiên đường được mở ra, không phải từ hành động của bạn, trí tuệ của bạn, mà ngược lại chúng được tạo ra khi bạn không phải là chính mình, khi bạn cho phép chúng xảy ra, khi bạn không cản đường chúng. Khi bạn thư giãn đến cái mức không can thiệp vào quá trình hình thành nên nó.

Tôi cho rằng THƠ của Hàn Mặc Tử còn thần thánh hơn cả những gì được gọi là kinh sách. Và bởi vì những bài thơ của Hàn Mặc Tử đích thực thần thánh nên chúng không tạo ra một thứ tôn giáo nào xung quanh chúng. Chúng không trao cho bạn bất kỳ một nghi lễ nào, kỷ luật nào, hay một điều răn nào. Chúng chỉ đơn giản cho phép bạn nhìn thoáng qua trải nghiệm mà chúng có được. Toàn bộ trải nghiệm đó không thể được diễn tả bằng lời, nhưng Hàn Mặc Tử đã cố diễn tả nó bằng ngôn từ của mình, nhưng có một điều gì đó…. Có lẽ không phải nguyên một đoá hoa, mà chỉ có vài cánh hoa mà thôi. Vài cánh hoa thôi cũng đủ để chứng minh sự tồn tại của một bông hoa. Cửa sổ của bạn chỉ cần mở ra để cho cơn gió mang những cánh hoa ấy vào là được.

Những cánh hoa được gió đưa vào bản thể của thi nhân chính là lời mời gọi của cõi hư vô. Thượng đế mời gọi bạn bước vào cuộc hành hương dài. Nếu không thực hiện cuộc hành hương đó, bạn sẽ mãi sống vô nghĩa, kéo lê cuộc sống chứ không thật sự sống theo đúng nghĩa của nó. Bạn sẽ không có được những tiếng cười trong trái tim.
 
LÊ VĂN CHUNG

Friday, April 28, 2023

Cảm nhận: MỘT CHÚT CẢM NHẬN VỀ THẮP LÁ TRONG TẬP THƠ DẠ KHÚC – THƠ CỦA LÊ VĂN TRUNG - Lê Văn Chung

 


MỘT CHÚT CẢM NHẬN VỀ THẮP LÁ TRONG TẬP THƠ DẠ KHÚC – THƠ CỦA LÊ VĂN TRUNG
 
Có rất nhiều bài thơ trong tập thơ DẠ KHÚC của nhà thơ Lê Văn Trung, mà khi đọc chúng thì tôi nhận thấy sự sáng tạo của thi sĩ xuất hiện khi tâm hồn của ông hài hoà được với tự nhiên, với nhịp điệu của vũ trụ, phải chăng đó chính là nguyên nhân chính làm cho những bài thơ của ông có được thăng hoa trong sự tĩnh lặng của nó. Mỗi khi tâm hồn của con người bạn hòa hợp được với nhịp điệu tự nhiên của vũ trụ, bạn sẽ trở thành nhà thơ, hoạ sĩ, nhạc sĩ hoặc vũ công.
 
Nhà thơ Lê Văn Trung cũng vậy, ông đã hoà nhập được vào thiên nhiên, để cho những rào cản tự biến mất. Tâm hồn của ông dường như trở thành cái cây ngọn cỏ, cơn gió... Bóng dáng của thi sĩ biến mất vào trong những CHIẾC LÁ của cây cối. Đọc tập thơ DẠ KHÚC của nhà thơ Lê Văn Trung, chúng ta sẽ thấy trong 149 bài thơ, thì có tới 38 bài thơ thi nhân nhắc đến CHIẾC LÁ, và hai bài thơ tương đối dài thi sĩ viết về CHIẾC LÁ, đó là bài thơ THẮP LÁ – Bài thơ thứ 44 & bài thơ TÔI – CHIẾC LÁ VÀNG RƠI TỪ MÙA THU TRƯỚC
 
Bài thơ thứ 99 trong tập thơ:
 
Năm mươi năm tôi đếm từng CHIẾC LÁ
Nỗi vàng phai rụng xuống buổi xa người
Khi đứng giữa vòng xoay đời xa lạ
Tôi rẽ phương nào cũng chạm LÁ tình phai.
(TRĂNG KHUYẾT)
 
Tôi còn đây phấn hương người
Thơm như da thịt đất trời vừa thu
Mắt chìm đuối cả câu thơ
Hồn tôi CHIẾC LÁ rụng bờ mi cong
(MÙI HƯƠNG CHIÊM BAO)
 
Là câu chuyện của gió của mưa của vòng tay ảo mộng
Của tóc nhung huyền của mắt sương phai
Của rưng rưng từng ngón nhỏ bàn tay
Cầm CHIẾC LÁ thả bay về xa thẳm.
(CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU)
 
Sáng hôm nay, trời trong, rất trong
Lòng tôi như một dải mây hồng
Bay trong sương nắng, vương trên LÁ
Nhuộm xuống vườn xanh, hoa ngát hương
………..
Hình như mùa đông chưa trở về
Hình như tình thu còn đâu đây
Tôi nghe gió hát lời thơ ngọc
Tôi nghe LÁ reo nghìn âm giai.
(NẮNG)
 
Đôi môi đỏ đã thầm thì mở hé
Gió muôn chiều hương tóc chảy theo sương
Hình như LÁ cũng buông lời thỏ thẻ
Cô là hoa hay là mộng của thiên đường
 
(SẮC HƯƠNG RỪNG)
Bất chợt em về nhan sắc lạ
Con dế giật mình gáy dưới sương
Vì sao nào rụng vui trên LÁ
Cả đất trời như xao xuyến rung.
(MÙA XUÂN EM VỀ)
 
Hồn tôi giọt nắng vàng trên LÁ
Còn nhớ tay người như phím đàn
(VỀ ĐI! DUYÊN TÌNH LÀ TRĂM NĂM)
 
Nghe xao xuyến mùi hương chìm trong LÁ
Lời của chim ngái ngủ gọi như mơ.
Lời của khúc tình xưa về ru rất nhẹ
Lời của nghìn năm ngà ngọc câu thơ.
(NẮNG CHIỀU ĐÔNG)
 
Đôi mắt huyền mơ đêm thần thoại
Mưa vàng theo LÁ LÁ vàng mưa
Ai đem thơ nạm vào trong mắt
Thấp thoáng tình xanh lạnh mấy mùa.
(TẶNG CÔ BÉ NGÀY XƯA CỦA TÔI)
 
Đường hoa, ai lót mùa thu cũ
Để LÁ vàng tôi trải xuống chiều
Để gió hồn tôi tan nhè nhẹ
Lên màu son phấn của tình yêu
(EM VỀ NGÀ NGỌC GIẤC MƠ TÔI)
 
Xin em xanh lại từ đầu
Đừng vàng LÁ úa mà đau nụ hồng
(LỜI CỦA VÔ CÙNG)
 
Nắng trinh nguyên nắng mới tinh
Nắng reo trên LÁ nắng in bóng người
(NẮNG ĐÀ LẠT)
 
Trước hết bạn cần nhận ra sự khác biệt giữa Ý thức (đơn thuần) và bản ngã (ý thức về cái tôi).
 
Bản thân ý thức vốn không chứa đựng ý niệm về cái TÔI nào hết, tức là nó không mang bản ngã. Trong ý thức không hề có sự phân ranh giữa con người với sự tồn tại. Ý thức là nguồn sống bất tận, phong phú, không có rào cản, hay bất kỳ một giới hạn nào; nó với tồn tại là một. Không hề có mâu thuẫn giữa cá nhân và toàn thể. Cái cá nhân hoà mình vào cái tổng thể, và cái tổng thể tuôn chảy vào cái cá nhân. Điều đó cũng giống như việc hít thở vậy: Khi hít vào, cái tổng thể đi vào trong bạn; khi thở ra, bạn đi vào cái tổng thể. Đó chính là sự lưu chuyển và chia sẻ không ngừng. Cái tổng thể không ngừng luân chuyển vào bạn và bạn cũng không ngừng trao cho cái tổng thể. Sự cân bằng đó không bao giờ mất đi. Nhưng với một người mang bản ngã thì lại khác. Anh ta nhận vào nhưng lại không bao giờ cho đi, chỉ biết thu vén cho mình và không chịu chia sẻ với ai. Anh ta không ngừng dựng lên lớp lớp TƯỜNG RÀO quanh mình, trưng lên những tấm biển báo: KHÔNG ĐƯỢC VƯỢT QUA GIỚI HẠN, để chính bản thân anh ta và mọi người khác không ai có thể xâm phạm được. Dần dần anh ta trở thành một nấm mồ, một sinh vật sống mà như đã chết vì cuộc sống thiếu đi sự chia sẻ.
 
CHIẾC LÁ, với nhà thơ LVT, là một biểu tượng của sự sống, mà sự sống được biểu hiện ở mức độ sâu sắc nhất đó là Ý THỨC (thuần khiết, đơn thuần). Chúng ta thấy không hề có sự phân ranh giữa chiếc lá cây với sự tồn tại, nó với tồn tại là một, không hề có sự mâu thuẫn giữa CHIẾC LÁ và cái toàn thể. CHIẾC LÁ hoà mình vào cái tổng thể, và cái tổng thể tuôn chảy vào CHIẾC LÁ. CHIẾC LÁ nhận vào và cho đi một cách hết sức hài hoà, nhịp nhàng. Nó nhận vào mình nước, không khí (CO2)… từ cái tổng thể và nó đã nhả ra oxy, màu xanh mát rượi… cho tổng thể. Cái tổng thể không ngừng luân chuyển vào CHIẾC LÁ và CHIẾC LÁ cũng không ngừng trao cho cái tổng thể. Sự cân bằng đó không bao giờ bị mất đi trong suốt hành trình sinh sống của CHIẾC LÁ.
 
Sau đây xin mời các bạn hãy đọc bài thơ THẮP LÁ – Bài thơ thứ 44 trong tập thơ DẠ KHÚC nhé!
 
THẮP LÁ
Em từ buổi trăng về cuối hạ
Tôi ngỡ vàng chiều đã nhuộm hương thu
Lòng khuê phụ, hồn sương chia mấy ngả
Áo tình xanh chìm mấy bãi sa mù
Con đường cũ, con đường hồng xưa đã
Áo hoàng hôn trắng một góc sân trường
Con đường cũ con đường tình hoa nở
Đã mấy lần hoa rụng dưới mưa sương
Con đường cũ, con đường tình năm cũ
Em qua chiều vời vợi giấc chiêm bao
Tôi cứ ngỡ màu trăng mùa thiếu nữ
Theo nhau về cho vẹn nghĩa thương đau
Em có gọi mùa thu về cuối hạ
Mà mưa tôi chìm phủ một hồn chiều
Nhớ dòng tóc chia hai đường ngôi rẽ
Để tình buồn chia mấy ngả liêu xiêu
Em từ buổi mùa sương hồn phố cũ
Đèn hoàng hôn tôi THẮP LÁ thu vàng
Xin cúi nhặt hồn tôi từng chiếc LÁ
Nằm im lìm như giọt lệ chưa tan.
 
THẮP LÁ là gì  Phải chăng là một ẩn dụ mà nhà thơ muốn thắp lá cho tâm hồn của chính con người, muốn cho tâm hồn của con người được xanh lại, tươi trẻ lại, sau những nhọc nhằn, gian khó mà cuộc đời đầy bão tố đã dành cho mình. Bài thơ bắt đầu từ một kí ức hết sức đau buồn của con người:
 
Em từ buổi trăng về cuối hạ
Tôi ngỡ vàng chiều đã nhuộm hương thu
Lòng khuê phụ, hồn sương chia mấy ngả
Áo tình xanh chìm mấy bãi sa mù
 
Và trong suốt toàn bộ bài thơ, chúng ta đều thấy chỉ có duy nhất một thế giới trầm buồn, đau thương – Đó chính là thế giới của cái TÔI – CÁI BẢN NGÃ. Bản ngã rất hay phỉnh lừa chúng ta. Nó chỉ nghe những gì nó muốn nghe, nó chỉ hiểu theo cách nó muốn hiểu. Cho nên khi EM TỪ BUỔI THEO TRĂNG VỀ CUỐI HẠ. Cái TÔI – Bản ngã của con người đã làm cho tâm hồn của con người biến thành:
 
VÀNG CHIỀU NHUỘM HƯƠNG THU
LÒNG KHUÊ PHỤ, HỒN SƯƠNG CHIA MẤY NGẢ
ÁO TÌNH XANH CHÌM MẤY BÃI SA MÙ.
 
Con người sống trong cái TÔI – BẢN NGÃ, thường sẽ ẩn mình sau một bức màn vô hình, và bức màn này sẽ làm cho con người luôn luôn sống trong cái thế giới hư ảo (ảo tưởng) – Thế giới của dĩ vãng, của quá khứ:
 
Con đường cũ, con đường hồng xưa đã
Áo hoàng hôn trắng một góc sân trường
Con đường cũ con đường tình hoa nở
Đã mấy lần hoa rụng dưới mưa sương
Con đường cũ, con đường tình năm cũ
Em qua chiều vời vợi giấc chiêm bao
Tôi cứ ngỡ màu trăng mùa thiếu nữ
Theo nhau về cho vẹn nghĩa thương đau
 
Hai khổ thơ, chỉ có tám câu thơ mà cụm từ CON ĐƯỜNG CŨ, được lặp đi, lặp lại đến năm lần, trong đó ba lần là nguyên văn & hai lần có một chút biến thái thành:
 
CON ĐƯỜNG HỒNG XƯA ĐÃ
CON ĐƯỜNG TÌNH NĂM CŨ.
 
Những gì con người còn níu giữ sẽ lưu giữ trong giấc mơ
 
EM QUA CHIỀU VỜI VỢI GIẤC CHIÊM BAO
TÔI CỨ NGỠ MÀU TRĂNG MÙA THIẾU NỮ
THEO NHAU VỀ CHO VẸN NGHĨA THƯƠNG ĐAU.
 
Cái tôi – bản ngã đã suy nghĩ suốt ngày, suốt tháng. Dòng suy nghĩ ấy đã tiêu tốn một nguồn năng lượng rất lớn của con người, nó sẽ làm cho tâm hồn của con người bị CHÌM PHỦ MỘT HỒN CHIỀU, bị NGÃ LIÊU XIÊU…
 
Cho đến khi kết thúc bài thơ tình trạng đó cũng không có gì thay đổi:
 
Em từ buổi mùa sương hồn phố cũ
Đèn hoàng hôn tôi THẮP LÁ thu vàng
Xin cúi nhặt hồn tôi từng chiếc LÁ
Nằm im lìm như giọt lệ chưa tan.
 
Đó chính là sự thật về CÁI TÔI – CÁI BẢN NGÃ.
Vì vậy, người mang ý thức về cái tôi được xem như là đã chết – Đang trong trạng thái u mê. Và chừng nào không còn bản ngã, nghĩa là chừng nào cái tôi nhỏ bé biến mất, bạn sẽ đạt đến cái tôi thực sự, còn được gọi là SIÊU NGÃ.
 
 
THẮP LÁ phải chăng là muốn hướng tới nội tâm của chính mình, để có thể gạt bỏ được cái TÔI, gạt bỏ bản ngã của chính mình. Chừng nào bạn còn mang cái TÔI – CÁI BẢN NGÃ, bạn vẫn còn nếm mùi thất bại, sự yếu đuối, và bạn sẽ vẫn NẰM IM LÌM NHƯ MỘT GIỌT LỆ CHƯA TAN.
 
Chỉ khi con người ta gạt bỏ được cái TÔI, cái bản ngã nhỏ bé của chính mình, thì nguồn sức mạnh vô hạn sẽ bắt đầu tuôn chảy vào bạn. Chính nhờ vào sự gạt bỏ được bản ngã, mà bạn sẽ trở thành dòng sông cuồn cuộn tuôn trào - Bạn thật sự được sống.
 
Mọi sự sống đều thuộc về Toàn thể. Nếu bạn cố tìm cách sống riêng một mình thì thật là ngu xuẩn. Như vậy chẳng khác nào CHIẾC LÁ trên cây tìm cách sống riêng lẻ; không chỉ có thế, nó còn tìm cách chống lại cái cây, chống lại những CHIẾC LÁ khác, chống lại bộ rễ và nghĩ rằng tất cả đều là kẻ thù của mình. Tất cả chúng ta chỉ là những chiếc lá nhỏ trên cây đời vĩ đại có tên là Thượng đế, Toàn thể, hay bất cứ một tên gọi nào mà bạn thích. Bạn không cần phải chiến đấu. Cách duy nhất để trở về nhà, về với cội nguồn là TRAO GỬI, LÀ DÂNG HIẾN. Cho nên trước bài thơ THẮP LÁ này, bạn đọc chúng ta đã bắt gặp bài thơ DÂNG HIẾN – Bài thơ thứ 14 trong tập thơ như sau:
 
DÂNG HIẾN
Tôi xin mở rộng lòng mình
Như lòng xuân cũng mông mênh đất trời
Tôi xin trải vẹn niềm vui
Trong tim em – trong tim người tôi yêu
Tôi xin XANH LẠI từ đầu
Nhuộm vào thơ phút nhiệm mầu tinh khôi
Tôi và hoa nở rạng ngời
Tôi và hương ướp lụa người áo mây
Tôi xin làm cốc rượu đầy
Cho môi tình ái nồng say ái tình.
 
Chỉ với 5 câu lục bát thôi, chúng ta thấy CÁI RỐN VŨ TRỤ nhỏ bé là cái TÔI – CÁI BẢN NGÃ, không còn nữa. Khi đó con người đã hướng đến trung tâm của sự tồn tại. đột nhiên bạn trở nên vô hạn, không còn bị giam giữ trong cái lồng do bản ngã tạo ra và sức mạnh vô biên bắt đầu tuôn đổ qua bạn. Bạn sẽ trở thành cây sáo để thần Krishna thổi nên giai điệu du dương, bạn sẽ trở thành một kênh thông suốt, không có rào cản nào. Đó mới chính là ý nghĩa thực sự mà cái gọi là THẮP LÁ hướng đến
 
TÔI XIN XANH LẠI TỪ ĐẦU
NHUỘM VÀO THƠ PHÚT NHIỆM MÀU TINH KHÔI.
 
THẮP LÁ là một thông điệp rất lớn, rất rộng, nên nó không thể chỉ nằm trong phạm vi một bài thơ có tựa đề là THẮP LÁ, mà nó sẽ nằm dải rác trong nhiều bài thơ khác nhau của cả tập thơ. Bài thơ THẮP LÁ trên mới chỉ nói được một chút về thế giới của CÁI TÔI – CÁI BẢN NGÃ nhỏ bé mà thôi, nó chưa thực sự nói được tư tưởng của THẮP LÁ. Các bạn muốn tìm thấy chiều sâu của tư tưởng THẮP LÁ mà thi nhân muốn gửi gắm thì xin mời các bạn hãy tiếp tục đọc những bài thơ khác nữa trong DẠ KHÚC nhé.
 
Bạn sẽ còn bắt gặp những thông điệp của THẮP LÁ trong rất nhiều bài thơ khác trong DẠ KHÚC. Tôi xin tạm dừng bài viết ở đây, xin hẹn với bạn đọc trong một bài cảm nhận về một bài thơ khác của DẠ KHÚC, cũng có sự liên quan đến thông điệp của THẮP LÁ.
 
LÊ VĂN CHUNG

Thursday, April 27, 2023

Cảm nhận: Luân Hoán tặng nhà thơ Lê Văn Trung

  TÁC GIẢ LÊ VĂN TRUNG

 
P 1
THƠ TRONG ĐỜI SỐNG
Luân Hoán tặng nhà thơ Lê Văn Trung
 
mỗi lần gọi Trần Hoài Thư
nhận ra anh ấy gần như khen hoài
một nam thư sinh chân dài
mỗi bước ngàn dặm trong ngoài thi ca
qua giọng nồng nhiệt thật thà
tôi thấy bóng dáng một nhà thi tiên
(dù tôi chưa được có duyên
gặp thần tiên giữa thanh thiên đời thường)
thơ hay, tôi khen: dễ thương
người đẹp, khen lén khiêm nhường: dễ yêu
ngoại trừ đôi lúc cũng liều
quá lời đôi chút, phần nhiều chung chung
chưa quen thân Lê Văn Trung
nhưng thơ anh, đọc sướng hung lâu rồi
(cố tình dùng giọng Quảng tôi
khen anh khỏi sợ vướng lời ba hoa)
anh Sách (1) không ngại nêu ra
lục bát Trung viết thiết tha tuyệt vời
từng câu đựng bóng dáng đời
từ chữ nhân ảnh tình người sánh vai
có thể tôi thuật lại sai
nhưng thơ Trung thật lắm bài tuyệt chiêu
"cuộc đời tình bạn tình yêu"
đọc anh càng muốn sống nhiều năm hơn
và luôn luôn muốn cầu hôn
với nhiều thục nữ tươi non lá cành
tâm hồn người luôn xuân xanh
nhờ hiểu lòng dạ người dành cho thơ
mỗi ngày mời bạn đọc thơ
Lê Văn Trung với cả lô thi tài
vâng, rất nên đọc lai rai
thơ anh chị có tình cài thay hoa
Luân Hoán
12.2017
(1) Trấn Quý Sách, tên thật nhà văn Trần Hoài Thư.
 
                          *
                         * *

 
LÊ VĂN TRUNG & CÁT BỤI PHẬN NGƯỜI
                     Luân Hoán
 
đời đời Cát Bụi Phận Người
sai biệt đôi chút nổi trôi theo dòng
người thong dong kẻ long đong
có vì chênh lệch tấm lòng hoa sen
tin đời khó có thăng bằng
nhân sinh quan bạn, ngọn đèn soi chân
ít ra giúp bạn bình tâm
vay thêm vốn sống cổ nhân tham thiền
luyện lòng tự tại an nhiên
câu thơ thành điệu triền miên ru tình
tình yêu như thể thần linh
hóa giải so sánh bực mình không đâu
Luân Hoán
2.44 PM - 06-11-2015
 
Sách Lê Văn Trung hiện có:
- Cát Bụi Phận Người (Đô Xuân Quảng ký tặng)
- Bi Khúc (Trần Hoài Thư ký tặng)

P 2
ĐỌC THƠ LÊ VĂN TRUNG
 
HOANG VU
Lê Văn Trung
 
Trời không nắng, trời không mưa em ạ
Cứ âm u ray rứt một điều gì
Những người đến, người đi chừng cũng lạ
Không nhìn nhau và chẳng nói năng chi.
Mặt trời chết từ đêm đời giông bão
Mây cũng buồn nằm đọng cuối phương xa
Và tình ơi không vòng tay nương náu
Gió hoang vu thổi bạt giấc mơ nhòa
Hoa chẳng nở, chìm trong cơn mê ngủ
Lá xanh vườn mơ mãi sắc vàng thu
Trời rất lặn, trời rất im em ạ
Không một lời thương nhớ gửi cho nhau
Em đâu đó khuất chìm trong dĩ vãng
Đã vô tình hiu hắt một lời ru
Để câu hát chảy dài theo năm tháng
Cứ trôi xa, biền biệt cõi sa mù
Tôi ngồi đợi, có ai về , gõ cửa
Lòng hoang vu như trời đất hoang vu
Trăm nỗi nhớ chập chùng trăm nỗi nhớ
Cơn mơ tàn dằng dặc nối cơn mơ.
 
NỖI BUỒN
Lê Văn Trung
 
Nỗi buồn tôi rụng bên hoa
Thấy trong hoa giọt lệ nhòa của ai
Hay là lệ của chiều phai
Hay là giọt nắng u hoài tàn rơi
Hay là sương trắng ngậm ngùi
Nạm vào thơ những đầy vơi cuộc tình
Hay là sợi gió tình duyên
Ru hoài nỗi nhớ niềm quên bạc lòng
Nỗi buồn tôi như dòng sông
Chảy qua em, chảy ngập ngừng, về đâu ?
Qua em là những nhịp cầu
Rong rêu triền bãi nông sâu bến bờ
Nỗi buồn tôi như câu thơ
Em cầm thả xuống dòng mưa lệ chiều
Trăm năm thơ cũng úa nhàu
Mãi lênh đênh trôi mãi vào lãng quên.
 
BI CA
Lê Văn Trung
 
1*
Đôi khi anh muốn lột trần truồng đời anh
để tự mình nhìn thấy tận đáy hư không
để tự mình nhìn thấy
một chấm sáng mong manh
để nhận ra
điều không thể nhận ra
nếu còn che đậy
cái vỏ ảo tưởng của kiếp người
bé nhỏ.
2*
Hỡi ơi da thịt của chiều
chút hương sắc cũ còn heo hắt về.
3*
Xa nhau nhỡ một câu chào
mai sau ta biết tìm đâu phương người
chút hương đọng lại bên đời
vàng phai bóng nguyệt tận trời u mê.
4*
Muộn màng trăng goá phụ
lạnh đôi bờ sương đêm
ướt mềm bông nguyệt nở
chảy tràn hồn thanh niên.
5*
Nàng thắp hai giọt lệ trong đêm
tìm kiếm tuổi thanh xuân trườn qua đồi ngực biếc
dòng sữa thơm là ân huệ sau cùng
chảy trong niềm cô đơn
vuốt ve da thịt
tôi
kẻ lữ hành ngang qua nương đồi em
nghe trong gió
một mùi hương
thao thiết.
6*
Lạnh trong sương tiếng dế buồn
thiết tha réo gọi linh hồn cỏ cây
một vì sao lặn trong mây
còn leo lắt chút vàng phai cuối trời
gà eo óc gáy bên đồi
hồn khuya chạm xuống hồn tôi lạnh hàn.
7*
Trên lũng đồi tôi
các em đã ngang qua
nhặt đôi hòn sỏi vụn
với mối tình nồng đượm
với tấm lòng si mê
với đôi lời ngưỡmg vọng

các em đã
lãng quên
lạnh lùng
như chưa bao giờ
dù trong khoảnh khắc
đã ngang qua lũng đồi tôi hiu hắt
mai sau
bên nấm mộ này
các em trở lại
dáng tàn phai trái tim mòn mỏi
có thấy chăng linh hồn tôi đang nở
màu hoa tạ ơn người
rực rỡ.
8*
Đã qua rồi một mùa đông
cành hoa tôi trên sa mạc quạnh hiu
vừa nhú
đừng nhẫn tâm em ơi
hái vội
mặt trời mùa xuân thầm gọi
phía chân trời.
9*
Tình yêu sở hữu nỗi cô đơn
bằng trái tim chim thiên nga
bay về phía hư vô
rực ngời nguồn huỷ diệt.
10*
Anh sẽ thắp một vì sao
phía chân trời mùa đông
rọi sáng trái tim em
tình yêu sẽ bùng cháy
một khoảnh khắc
bất tử.
11*
Nỗi cô đơn đã gỏ vào trái tim nàng
nhịp phiền muộn của khúc nhạc chiều
tôi nở trên bầu ngực em một đoá hoa
xưng tụng con đường hố thẳm
sáng loà.
12*
Vẽ nỗi cô đơn của nàng
bằng máu thịt hiện sinh
đôi mắt của chiều
đôi môi của bình minh
đôi bầu vú của khát vọng
tôi vẽ nỗi cô đơn của nàng
với niềm đam mê của con-thú-người cháy bỏng.
13*
Tôi đã khát khao em như khát khao nỗi cô đơn vĩnh hằng
tôi đã đam mê em như đam mê niềm đớn đau miên viễn
em ở phía vô cùng
tôi tan hoà vô thỉ vô chung
hởi người con gái đã ghé qua cõi đời tôi
như đi trong nguồn vô tận
thắp sáng hạnh phúc tôi
thắp sáng khổ đau tôi
đốt cháy khát khao tôi
đốt cháy đam mê tôi
hởi người con gái đã ghé qua đời tôi
như chiêm bao.
14*
Hồn tôi là bến sông chiều
miên man sóng vỗ buồn neo cuối bờ.
bóng người bãi quạnh hoang sơ
lời trăm năm có bao giờ phôi phai?
15*
Con-thú-người
MẦU NHIỆM sinh ra con-thú -người
trong hang đá rừng sâu trong nguyên sơ mầm sống
đã ăn đã ngủ đã vuốt ve em trần truờng lông lá
đã yêu em tình yêu vô ngã
uống nước suối ăn trái cây rừng
đã yêu em tình yêu trong ngần
đã yêu em tình yêu hoang dã
MẦU NHIỆM sinh ra con- thú-người
vì đâu ăn trái cấm?
 
XIN TRẢI LÒNG TÔI XUỐNG VỚI TÌNH
Lê Văn Trung
 
Năm mươi năm gió lộng phương người
Năm mươi năm mưa ngập dòng tôi
Lòng úa theo mùa trăng tròn khuyết
Tình đau theo ngàn mây bên trời
Năm mươi năm tình muộn lỡ làng
Năm mươi năm tình vỡ chia tan
Tôi trôi theo nổi chìm cơm áo
Người trôi theo đêm khuyết nguyệt tàn
Tôi ném đời mình trong biển sóng
Uống hoài ly rượu đắng thiên tai
Ôm hoài dang dở từng cơn mộng
Chìm giữa nhân gian từng đêm say
Ôi đóa quỳnh xưa vừa ngậm sương
Mà trăng hàm tiếu tỏa hương rằm
Năm mươi năm chập chùng quên lãng
Chuyện tình duyên tàn theo tháng năm
Tôi thấy lòng mình như lá khô
Nằm quạnh hiu dưới cội cây già
Nhớ thương màu nắng vàng trên áo
Nhớ thương màu phấn hồng trên thơ
Tôi thấy tình người như bóng mây
Tôi nhớ tóc chiều phai sương phai
Thơ chìm trong mắt hoàng hôn tím
Thơ còn thơm hương trên bàn tay
Năm mươi năm không thể, không đành
Dẫu lòng chiều nắng đã vàng hanh
Tôi về !? Như buổi về không kịp
Cũng trải lòng tôi xuống với tình.
 
PHỤC SINH THƠ
Lê Văn Trung
 
Em về chiều sương hay đêm mưa
Về trong chiêm bao trong cơn mơ
Sài Gòn tháng sáu trời hanh gió
Nhớ em giọt nắng vàng câu thơ
Hình như chuông ngân hồi kinh chiều
Hình như chuông rung lời thương yêu
Thiết tha như thể bài kinh nguyện
Như lời tình tự của trăng sao
Áo ai vàng phơi trong thơ tôi
Ôi môi trầm hương mắt lệ ngời
Tôi về trải hết lòng nhung lụa
Rượu nồng xin cạn cuộc tình vui
Sài Gòn tháng sáu trời hanh gió
Ôi chiều hồng ươm chiều chưa mưa
Em về, thơm đóa tình xanh cũ
Nhớ em giọt nắng vàng câu thơ.
SG, 16 giờ 13.6.17
 
ĐẤT VÀ THƠ HÒA LỆ DÂNG ĐỜI
Lê Văn Trung
 
Không chỉ làm thơ ta còn cày ruộng
Lòng khoan dung như cây cỏ ven bờ
Nghe con dế gáy xa hồn sương mỏng
Và tình em ngũ sắc nở vào thơ
Thương hoa khế tím chiều rơi nỗi nhớ
Thương hàng cau xanh tóc thuở yêu người
Thương con quốc gọi tình mùa mưa lũ
Thương bàn tay vói mộng cuối chân trời
Không chỉ yêu em ta còn yêu đá sỏi
Sớm lên đồi chiều lội suối bình yên
Thương con cá bơi xuôi con còng bò ngược
Thương đời minh, thương cát sỏi không tên
Ta từng buổi vai gầy phơi nắng gắt
Cúi hôn từng cọng cỏ lạnh hơi sương
Xin ôm cả đất trời cả hồn thu biếc
Lá xanh vì nhuộm máu buổi tai ương
Không chỉ yêu em ta còn yêu khe suối
Từ ngàn xa réo gọi những dòng sông
Em xỏa tóc gội đầu hong nắng mới
Và nỗi đau xưa thành sẹo trong hồn
Không chỉ làm thơ ta còn cày ruộng
Đất và thơ hòa lệ máu dâng đời
Xin dâng cả trái tim còn nóng hổi
Thuở tình xanh men rượu ngọt môi người
 
RỒI CÓ MỘT NGÀY
Lê Văn Trung
 
Rồi sẽ có một ngày
Anh đi về phía bờ tây dòng sông đời anh
Anh theo phía mặt trời dẫn lối
Vào trong đêm
Không như những Pharaon đi về phía bờ tây sông Nil
Mang theo khổ đau mang theo hạnh phúc mang theo châu báu mang theo khát vọng mang theo tình yêu mang theo ảo tưởng một đời
Không bao giờ nguôi ngoai
Không bao giờ thỏa nguyện
Rồi sẽ có một ngày anh đi về phía bờ tây dòng sông đời anh
Xin đừng để anh mang theo những điều chưa viên mãn
Đừng để anh mang theo những bóng hình nhòe nhoẹt quỹ ám ma trơi lọc lừa gian dối
Đừng để anh mang theo những dục vọng thấp hèn những mong ước nhỏ nhoi
Của một đời anh lao đao lận đận từng giây từng phút từng giờ từng ngày từng tháng từng năm
Rồi sẽ có một ngày
Anh đi về phía bờ tây dòng sông đời anh
Không mang theo gì
Không tiếc nuối điều chi
Không buồn không vui không hờn không giân
Anh đi theo phía mặt trời dẫn lối
Vào trong đêm
Không còn gì cho người
Không còn gì cho em
Không như những Pharaon
Lúc cuối đời đi về phía bờ tây sông Nil
Còn trói buộc quá nhiều hệ lụy
Anh chỉ là giọt sương
Anh chỉ là gợn mây
Rơi vào phía bờ tây
Rơi về phía bờ tây
Dòng sông đời anh
Rồi sẽ có một ngày
Rồi sẽ có một ngày
 
KHÚC BI CA TÌNH YÊU TỰ DO
Lê Văn Trung
 
Anh mê hoặc đời anh
Bằng những ảo ảnh một tình yêu vĩnh cửu
Anh lừa mị đời anh
Bằng những nguỵ trang một niềm tin tuyệt đối
Các em đã ngang qua cánh đồng đời anh vô tận
Bằng những khát vọng cuồng điên những đam mê cháy bỏng
Như nắng như mưa như bão giông bốn mùa biển động
Anh khao khát chiều xanh một phút tịnh lòng
Anh sợ một ngày ngọn lửa thanh xuân
Sớm tàn phai cuối trời ảo tưởng
Anh buộc chặt đời anh
Những giấc mơ ngày mai không bao giờ tới
Anh vẫn hành hương theo lời réo gọi
Phía chân trời vời vợi những hoàng hôn
Đốm lửa tình yêu như mẩu thiên thạch hàng triệu năm
Vừa rơi vừa cháy rụi
Anh rơi theo chút bụi giữa vô cùng
Các em đã băng qua cánh đồng đời anh
Với tâm hồn những cô gái Di-gan thảo nguyên hoang dã
Các em đã ngang qua không hề ngoái lại
Anh ngàn năm rêu phong ghềnh đá
Nhìn mây bay cuối những phương mù
Anh đói tự do trong cõi ngục tù
Anh khát tình yêu giữa vùng hoang mạc
Ngày ta sinh ra Chúa đã đặt một bàn tay lên trán
Dấu ấn bí tích cứu rỗi
Một đời ta là chuỗi dài sám hối
Anh chạy miệt mài theo bóng thời gian
Cay đắng ngậm ngùi trăm cuộc chia tan
Vẫn nô lệ một tình yêu vĩnh cửu
Vẫn nô lệ một niềm tin tuyệt đối
Anh đuối sức chìm trong vùng biển tối
Vẫn nghe lời réo gọi cõi vô biên
Các em ngang qua cánh đồng đời những hoan lạc những muộn phiền
Vẫn chưa một lần ngoái lại
Hỡi những bóng ma trần gian man dại
Lời gọi mời của tội lỗi bi thương
Là nỗi khổ đau ảo ảnh thiên đường
Là hạnh phúc đắm chìm trong hố thẳm
Anh lừa mị và mê hoặc đời mình
Để nuôi trồng khát vọng
Lời trăm năm kêu đòi sự sống
Rồi một chiều trên mặt đất tang thương
Cánh đồng đời anh nở chùm hoa dại
Đợi các em về
Dù đã vạn lần không hề ngoái lại
Những cô gái Di-gan tự do.
Việt Nam, Mùa đông 2009
 
LÀM SAO CHE KÍN NỖI BUỒN
Lê Văn Trung
 
tặng Uyên Hà – Hoàng Lộc & Ngọc Bích
yêu nhau hoá đá cũng chờ
sao em vội bước sang bờ sông kia
để tôi nhìn buổi đi về
nghe con sáo hót buồn tê cả chiều
đàn ai lửng một câu kiều
buồn mang mang nhớ buồn hiu hiu buồn
cho tình vỗ cánh sang sông
tôi về bến cũ ngồi trông bên trời
lòng như khóm lục bình trôi
từng con nước cuốn xa rồi bờ xưa
quê người sớm nắng chiều mưa
em còn nghe tiếng gió mùa sang đông ?
tôi che cho kín nỗi buồn
làm sao dấu hết long đong phận người
thà như khóm lục bình trôi
nghe con sáo hót ngậm ngùi ngàn năm.

LÊ VĂN TRUNG
                   

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...