Monday, September 21, 2020

Lời Tình Buồn – Lời Tự Tình Tháng Sáu - Lòng Cứ Tưởng - Lòng Em Chưa Mùa Đông – Lòng Ta Buồn Hơn Lòng Toa Tàu - Lòng Tôi Lòng Thôi Hộ - Lòng Thật Bình Yên - Lòng Tôi Chừng Đã Chiều Tháng Chạp

 Lời Tình Buồn – Lời Tự Tình Tháng Sáu - Lòng Cứ Tưởng - Lòng Em Chưa Mùa Đông – Lòng Ta Buồn Hơn Lòng Toa Tàu - Lòng Tôi Lòng Thôi Hộ - Lòng Thật Bình Yên - Lòng Tôi Chừng Đã Chiều Tháng Chạp 

 

LỜI TÌNH BUỒN

Hồn em như lá mỏng
Mà tình tôi vàng phai
Đã chìm trong biển động
Đã rơi vào thiên tai

Đời chia tình mấy nhánh
Lòng chia buồn muôn phương
Sông đời tôi hoạn nạn
Chảy qua miền tai ương

Ôi thời xanh mắt ngọc
Trôi buồn như chiêm bao
Ôi mùa thu biếc tóc
Nằm ru tình trên vai

Em bây giờ đâu đó
Phai chùng áo tiểu thư
Trăng úa hồn khuê nữ
Mây tôi chìm trong thơ

Thuở tình xanh như lá
Mà vàng cả giấc mơ
Thuở tình mềm như lụa
Mà đau từng câu thơ

Em bây giờ xa vắng
Chìm trong câu kinh buồn
Tôi bây chừ như sóng
Đã tan vào mênh mông.

Lê Văn Trung

 

LỜI TỰ TÌNH THÁNG SÁU


Em chở thơ tôi về cuối hạ
Còn nghe thơm quá nhụy sen hồng
Hồn tôi xanh biếc mùa thu trước
Mà hạ tình em đã nở bông

Em chở mây tôi về tháng sáu
Lòng chưa mưa, dừng nhé giăng mù
Hồn tôi là một viền mây tím
Hãy ướm bờ vai mà nhớ nhau

Mùa có trôi đi, lòng ở lại
Tôi gọi tôi về thơ ấu xưa
Có em ngồi tựa trăng thềm cũ
Đan dệt giùm tôi những ước mơ

Mùa có trôi đi, em nán đợi
Nở tiếp giùm tôi những nụ hồng
Ôi những tiếng thầm mưa tháng sáu
Giọt vào xa vắng những chờ mong

Xin chở trăng về đêm cuối hạ
Lòng nghe xao xác một niềm thu
Em đừng qua vội – mùa tôi đã
Trắng xóa hồn mưa, trắng mịt mù
Lê Văn Trung 30.6.20


LÒNG CỨ TƯỞNG

Lòng cứ tưởng ngày mưa cùng tháng nắng
Đã vạn lần hò hẹn với trăm năm
Ai ngờ được mưa mịt mù vô tận
Để nắng tàn vàng cả giọt sương tan

Lòng cứ tưởng trời kia và đất nọ
Là thiên thu nghìn kiếp bất phân ly
Ai ngờ được bên vực đời sinh tử
Đất và trời tàn cuộc bỏ nhau đi

Lòng cứ tưởng trăng nghìn thu vẫn khuyết
Để chờ nhau mầu nhiệm buổi trăng rằm
Ai ngờ được nỗi lòng trăng tận nguyệt
Để đò chiều lặng lẽ một dòng sông

Lòng cứ tưởng, ôi lòng tôi cứ tưởng
Trái tim người còn nhịp đập trong tôi
Ai ngờ được chỉ là cơn ảo mộng
Chỉ là nguồn khát vọng cháy khôn nguôi.

                                   Lê Văn Trung


LÒNG EM CHƯA MÙA ĐÔNG

Mây bên trời nhẹ quá
Sao đã về mùa đông
Gió ru lời thương nhớ
Sao hiu hắt tình buồn
Hoa trong vườn chớm nở
Sao môi tình rưng rưng
Em áo hồng khăn lụa
Mà xa vời như sương

Lòng em chừng mở hội
Giữa mùa đông tình tôi
Lòng em chừng nắng mới
Mà mưa tôi bời bời

Cây vườn xưa biếc xanh
Sao vàng tôi rụng thắm
Áo xưa vờn nắng hanh
Mà tình bay mấy dặm

Lòng em chưa mùa đông
Còn thơm mùi hương cũ
Tình tôi chưa mùa đông
Mà nghe chùng nỗi nhớ.

              Lê Văn Trung


LÒNG TA BUỒN HƠN LÒNG TOA TÀU

Con tàu về muộn, sân ga vắng
Chẳng có ai người đưa đón nhau
Ta hành trang nhẹ câu thơ cũ
Lòng ta buồn hơn lòng toa tàu

Ai đứng lặng thầm nơi cuối ga ?
Tóc như mây, gió rối, bay nhòa
Ta nhìn không rõ màu năm tháng
Chỉ thấy mây trời bay rất xa

Ta hỏi lòng ta những nhớ? Quên?
Có gì rất lạ!
Rất thân quen!
Ta đưa tay vẫy
Người quay mặt!
Muốn gọi tên người
Không nhớ tên!

Hình như đời quá vội trôi mau
Đời trôi tiếp tiếp những ga đời
Ôi những ga đời không đưa đón
Và cuối ga người không có tôi

Con tàu về muộn
Ta đành muộn!
Thôi trách nhau gì đưa đón nhau
Vạn kiếp tình người như ga vắng
Sao lòng ta buồn hơn lòng toa tàu?

Lê Văn Trung


LÒNG - TÔI - LÒNG - THÔI - HỘ

"Nhân diện bất tri hà xứ khứ" (*)
Tôi - lòng- Thôi Hộ - mộng - đào - hoa
Em hãy vì thơ mà thắm lại
Vì thơ mà nhung gấm lụa là

Thơ sẽ về theo mây lãng du
Thơ sẽ về theo gió tương tư
Gió quyện mây mềm da áo lụa
Hoa nở vì thơ đóa ngọc ngà

Em biết lòng - tôi - lòng - Thôi Hộ
Một hôm về chạm cửa - rừng - em
Ôi cánh rừng mơ rừng ảo mộng
"Nhân diện đào hoa tương ánh hồng" (**)

Em biết lòng - tôi - lòng - Thôi Hộ
Trăm năm mơ một cõi quay về
Trăm năm thơ chảy dòng vi diệu
Thơ như ngàn giọt lệ lưu ly

Tôi về gọi cửa rừng năm cũ
Gọi giấc mơ tình đã phục sinh
Huyền nhiệm màu hoa xưa thắm đỏ
Tôi viết trăm câu niệm khúc tình.

                          Lê Văn Trung

 

(*)(**) Thơ Thôi Hộ
Tích niên kim nhật thử môn trung
Nhân diên đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.


Tương truyền Thôi Hộ một hôm trên bước đường ngao du, lạc vào một cánh rừng. Thôi Hộ ghé vào nghỉ chân thì gặp một mỹ nhân tuyệt thế. Sau khi bốn mắt nhìn nhau. Thôi Hộ cáo từ.
Mỹ nhân từ đó ốm tương tư rồi mê man bất tĩnh. Người tiều phu là cha già đau buồn vô hạn. Thế rồi năm sau, Thôi Hộ tìm lại khu rừng xưa. Đến túp lều cũ tìm mỹ nhân. Gặp lão tiều phu báo là con lão đã qua đời vì nhớ thương Thôi Hộ… Thôi Hộ đau đớn thưa: - cháu là Thôi Hộ đây!
Bỗng dưng cô gái tĩnh dậy mặt hoa da phấn như một đóa hoa anh đào: đào hoa y cựu tiếu đông phong.


LÒNG THẬT BÌNH YÊN


Lòng thật nhẹ, thật bình yên em ạ
Gió vàng thu còn níu lại bên thềm
Tiếng chim hót ru mềm trên phím lá
Mây trời xanh nhuộm thắm áo thiên thanh

Lòng cũng vui, chập chờn theo cánh bướm
Tiếng ai cười rơi giọt nắng giòn tan
Tôi bỗng nhớ bóng người qua cửa lớp
Mang mùa thu về nhuộm áo thu vàng

Tôi bỗng nhớ buổi nụ rằm chưa chín
Trăng cài hoa lên tóc chảy đôi dòng
Cơn gió nào đã âm thầm hò hẹn
Mà đất trời tỏa ngát một mùi hương

Lòng nhẹ quá đã tan thành sương mỏng
Em có về cho áo quyện màu sương
Lòng nhẹ quá đã tan vào cơn mộng
Nở giùm tôi, em nhé, nụ môi hồng.

                      Lê Văn Trung


LÒNG TÔI CHỪNG ĐÃ CHIỀU THÁNG CHẠP


Chiều cuối năm bên hiên đời quạnh vắng
Một mình ta, ly rượu chẳng buồn vơi
Nhớ quay quắt một thời đầy lãng mạn
Sân trường xưa áo lụa mỏng da ngời

Sao bỏ lại? Sao đành tâm bỏ lại?
Lá tình xanh, phai úa áo thu vàng
Hoa cúc thắm ươm cả chiều tháng chạp
Con én nào chao lượn giữa thinh không?

Tôi vẫn biết, một trăm lần, có thể
Sắc màu xưa sẽ thắm lại bên đời
Và có lẽ, (cũng xin đừng như thế)
Em bên người, niềm xưa cũ quên mau

Chiều đã chạp, và lòng tôi đã chạp
Ly rượu đời cay nghiệt vỗ về nhau
Mà chưa uống, mà không đành uống cạn
(Vẫn sợ lòng chạm thấu cõi thương đau)

Tôi ngồi đây như tượng buồn thiên cổ
Trời cuối năm mù mịt mấy phương người
Sân vườn tôi lá vẫn vàng nỗi nhớ
Mùa xuân nào còn quá đỗi xa xôi.

                              Lê Văn Trung

 

No comments:

Post a Comment

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...