Sunday, September 20, 2020

Màu Son Cũ – Màu Thu – Màu Xanh Huyền Thoại- Mây Trắng Bên Trời – Mây trắng thênh thang - Mẹ - Mẹ Chờ Hai Mươi Năm

Mời rượu cuối năm - Màu Son Cũ – Màu Thu – Màu Xanh Huyền Thoại- Mây Trắng Bên Trời – Mây trắng thênh thang - Mẹ - Mẹ Chờ Hai Mươi Năm

MỜI RƯỢU CUỐI NĂM

Chiều cuối năm mời em chén rượu
Những đắng cay thôi cạn một lần
Những toan tính đời ta gác lại
Dẫu tàn phai, thắp lại tuổi xuân

Hãy hò hẹn như từng hò hẹn
Dẫu trăm năm mộng úa bên trời
Cạn chén tử sinh! Mời! Cạn chén
Uống cho tình lửa cháy trên môi

Uống cho từng sợi máu reo vui
Ta uống cho quên nỗi ngậm ngùi
Son phấn bừng lên hương sắc cũ
Một lần thôi gửi hết cho nhau

Chiều cuối năm mời em chén rượu
Đừng bận lòng, đừng ngại ngần chi
Hãy uống như từng ngây ngất uống
Sá gì đâu gió cuộn mây bay

Hãy uống như từng say đắm đuối
Rượu tình duyên rượu nợ nần nhau
Hẹn một ngày sau ta thắp lại
Quên chuyện mười năm cũ thương đau

Hãy uống đi em dẫu não lòng
Dù đời như bèo bọt trôi sông
Mở cửa lòng nhau nhen chút lửa
Dù trời chớm xuân hay cuối đông

Chiều cuối năm mời em chén rượu
Cuộc tử sinh biển đổi non dời
Sương khói cuối ngày bay lảng đảng
Uống cùng ta xin chớ ngậm ngùi

Bạn bè dăm đứa bỏ đi hết
Mình em ngồi uống với ta thôi
Hãy rót như tình em rót cạn
Nâng ly cho đắng ngọt tình đời

Lê Văn Trung (http://vietvanmoi.fr/index1.5858.html)

MÀU SON CŨ

Ta rót mãi vào ly đời quên lãng
Giọt tình xưa ta uống buổi xa người
Vành ly vỡ còn thơm mùi son cũ
Và lệ người còn mặn cháy trên môi
 

Năm mươi năm Ta về Hiên quán vắng
Màu thu xưa vàng úa giấc mơ buồn
Dòng rượu chảy như một dòng suối cạn
Mà hồn ta ghềnh đá đã tai ương

Ta thấy ta trong đáy sầu lạnh buốt
Rượu vỡ tràn, ly rượu vỡ Buồn tênh
Ta thắp nốt ngọn lửa chiều hiu hắt
Soi đời nhau về gọi giữa điêu tàn

Vành ly vỡ còn thơm mùi son cũ
Ta uống vì muôn vạn cõi nhân gian
Ta uống vì ta một đời dang dở
Ta uống vì em, vì nỗi ăn năn

Ly rượu vỡ còn in màu son thắm
Giọt lệ hồng rướm mặn cả đời nhau
Em xa hút cuối phương người quên lãng
Áo tình xưa năm tháng có phai nhàu?

                                 Lê Văn Trung


MÀU THU

Người về áo nhuộm màu thu
Áo tương tư nắng, vàng au nỗi buồn
Gió mang nỗi nhớ về không
Để bàn tay vói nghìn trùng sương mây
Nhớ xưa dưới cội hoa này
Phấn hương vi diệu chảy đầy dòng thơ

Người về vẽ tiếp cơn mơ
Khói sương tiền kiếp tràn bờ chiêm bao
Gió tương tư hát tình sầu
Áo tương tư thuở qua cầu gió bay
Nhớ xưa trên bến tình hoài
Thuyền trăm năm đã dòng trôi cõi người

Người về tím nhạt hồng phai
Mà men rượu ủ còn say hương huyền
Người về áo mỏng như trăng
Sầu xưa còn sợi tóc buồn giăng tơ.

     Lê Văn Trung


MÀU XANH HUYỀN THOẠI

Tóc xanh là tóc của chiều
Mắt xanh là mắt của hiu quạnh buồn
Tình xanh là gió mênh mông
Hồn xanh là biển chập chùng trong thơ

Và sương là tình chưa mưa
Và mây là những bến bờ gần xa
Và hương và sắc ngọc ngà
Và da và thịt lụa là trầm hương

Đi là về tự viễn phương
Từ trăm năm cõi vô thường chiêm bao
Đi là hỏi lại ban đầu
Về là hỏi lại nghìn sau mất còn

Tóc xanh xưa vẫn xanh rờn?
Mắt xanh xưa hết quạnh buồn chưa em?
Tình xanh xưa có đi tìm?
Xin cho tôi ướt lụa mềm môi thơm.

                              Lê Văn Trung


MÂY TRẮNG BÊN TRỜI


Lòng thương hoài những áng mây chiều
Cứ bay mỏi về phương trời cố xứ
Và thương ta suốt một đời du tử
Thương em mịt mờ xa lắc mù tăm

Năm tháng buồn trôi, năm tháng lặng thầm
Năm mươi năm như tiếng thở dài vô tận
Năm mươi năm những gập ghềnh bên trời lận đận
Ta nợ người hay nợ chính đời ta

Ta nợ ta hay nợ cả quê nhà
Chìm dâu biển không thể nào trả nổi
Thơ ta viết không đủ lời xương máu
Cũng lặng chìm trong suốt cõi nhiễu nhương

Giấc mơ xưa hương sắc cõi thiên đường
Ta bỏ lại tình ta như bỏ lại linh hồn đá sỏi
Ta bỏ lại đời ta bên những dòng đời mệt mỏi
Ta bỏ lại tình em hiu hắt tuổi thu vàng

Năm mươi năm, ừ nhỉ, năm mươi năm
Ta vẫn ngóng hoài những màu mây bên trời cố xứ
Ta vẫn đi hoài suốt một đời du tử
Vẫn hoang mang lạc mất một phương về

Thổi qua đời mình những ngọn gió sắt se
Không mang nổi tình nhau qua ghềnh qua suối
Mặt trời ta chiều nay đã hoàng hôn réo gọi
Còn mong manh sợi mây trắng bên trời.

                                            Lê Văn Trung


MÂY TRẮNG THÊNH THANG


Ôi hạnh phúc một chiều tôi với gió
Một chiều tôi trong gió chảy theo mây  
Cây đứng hát bên rừng hương nguyệt quế
Cánh chim hồng cao vút nhẹ nhàng bay

Ôi hạnh phúc tôi lắng chìm bên suối
Suối trong veo vời vợi ánh trăng vàng
Xin gội rữa linh hồn tôi đá sỏi
Đá ngàn năm kết ngọc cõi ba ngàn

Hồi chuông chiều âm vang lời vô tự
Huyền niệm về rỗng lặng một tâm không
Hồn mây trắng thênh thang hồn du tử
Dẫu cuối trời vẫn nhẹ gót thong dong

Lê Văn Trung 05. 08. 20


MẸ

Mẹ nằm như thể mùa đông
Đang nằm trong cõi vô cùng đời con
Mẹ nằm như một nỗi buồn
Đang còn chảy giữa mênh mông cuộc người

Mẹ nằm nghe lệ đầy vơi
Giọt tan vào cõi, giọt rơi tận miền
Mẹ nằm bên một bờ quên
Nghe bên bờ nhớ chao nghiêng bóng chiều

Mẹ nằm nhìn bóng trăng thiu
Khuyết vào con một nụ hiu hắt cười
Mẹ! Ôi! Mẹ của con ơi!
Giang tay ôm cả đất trời vào con

Giang tay che kín nỗi buồn
Giang tay ôm cả linh hồn trần gian
Mẹ nằm ôm hết gian nan
Dành nhung lụa trải cho đường con đi

Đất trời có lắng im nghe
Lời ru của mẹ vọng về ngàn năm.

                             Lê Văn Trung

 

MẸ CHỜ HAI MƯƠI NĂM

Kính tặng dì Hinh, dì Tôn


mưa vườn xưa ướt lá trầu
ướt vai áo bạc, ướt màu tóc phai
ướt đôi chân mẹ yếu gầy
hai mươi năm bước qua đầy nỗi đau

mưa buồn giọt buốt chìm sâu
giọt lanh tanh gõ mộ sầu phủ rêu
nón cời áo rách mẹ yêu
vẫn xuôi ngược kiếp đói nghèo long đong

mưa vườn xưa lạnh ướt lòng
hắt hiu đốm lửa ngùi trông mấy mùa
hai mươi năm mẹ chờ ai
chiều nay mưa ướt vườn xưa mẹ già

Đà Nẵng 1975 – Lê Văn Trung 

No comments:

Post a Comment

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...