Sunday, September 20, 2020

Nắng Mùa Xanh Cũ – Nắng Nhớ Thương Người Tôi Nhớ Thương Ai - Nắng Sài Gòn - Nắng Thu – Nắng Vàng – Nắng Vàng Thu – Nếu một ngày không có em - Ngã Ba Duồng

 Nắng Mùa Xanh Cũ – Nắng Nhớ Thương Người Tôi Nhớ Thương Ai - Nắng Sài Gòn - Nắng Thu – Nắng Vàng – Nắng Vàng Thu – Nếu một ngày không có em - Ngã Ba Duồng  


NẮNG MÙA XANH CŨ

Hương nắng còn thơm mùi áo cũ
Rụng xuống hồn tôi mấy giọt vàng
Nhớ xưa tóc rối lùa trong gió
Tình cũng thơm từng sợi nắng tan

Nhớ xưa nắng mỏng mềm như lụa
Nắng nhẹ rung như một phím đàn
Ai có về ngang trời Tư Chánh
Nhớ gửi cho tôi giọt nắng tàn

Nắng của chiều rơi về cuối phố
Nắng của hoàng hôn vừa sương giăng
Nắng của trăm năm chiều sương úa
Nắng của ngày xanh tình dở dang

Ai có về ngang trời Tư Chánh
Giọt nắng tình xưa đã lạnh vàng
Nắng chảy trong hương màu áo cũ
Đã rụng tàn theo nắng phụ phàng.

                      Lê Văn Trung


NẮNG NHỚ THƯƠNG NGƯỜI, TÔI NHỚ AI?

Ai đem nắng trải xuống vườn tôi
Long lanh từng sợi mỏng tơ trời
Lòng vui theo gió vờn trên lá
Lòng reo theo nắng vàng đang rơi

Nắng thắm trên chùm bông tí ngọ
Nắng hôn mà mượt đóa quỳnh anh
Nắng như áo mới ai đầu ngõ
Nắng vẽ hồn tôi lên lá xanh

Ngày xưa nắng thắm áo sân trường
Nắng rẽ đường ngôi tóc chải rằm
Nắng chảy vào thơ dòng hương mật
Nắng cười trong mắt, mắt mù sương

Ngày xưa có gã si tình lạ
Để hồn tan xuống nắng vai mềm
Rồi vương vấn mãi theo tà áo
Nắng cứ vàng rơi mỗi bước chân

Hình như nắng của hồn thu trước
Theo gió phương người về sáng nay
Tôi nạm vào thơ từng giọt nắng
Nắng nhớ thương người, tôi nhớ ai?

                          Lê Văn Trung

NẮNG SÀI GÒN

Không có mùa thu vàng phai áo lụa
Em cũng vàng ươm nắng thắm Sài Gòn
Từng giọt nắng theo em vào quán nhỏ
Nghe tiếng cười em trong nắng giòn tan

Tôi náo nức bay theo từng sợi nắng
Nắng mượt mà trên tóc chảy vào thơ
Nghe thao thiết hồn tôi chìm trong nắng
Em có nhìn thấy nắng ướp trong mơ

Xin gửi tình tôi thơm từng giọt nắng
Em về ươm ngà ngọc nắng Sài Gòn
Mai mốt em đi toa tàu chở nặng
Giọt nắng tình phai trên những dặm buồn

Không có mùa thu hồng môi mật ngọt
Tình cũng vàng ươm nắng lụa Sài Gòn
Em về. Xa vắng. Quên hay nhớ
Nắng tình tôi từng sợi úa chon von.

                        Lê Văn Trung

NẮNG THU

Lòng bỗng thơm hương mật
Nắng lụa mềm như nhung
Nắng vàng hoa ngũ sắc
Nắng hồng viền môi thơm

Nắng ru tình trên lá
Nắng soi hồn trong sương
Nắng từng chùm rực rỡ
Vàng mùa thu hoang đường

Ai vẽ tình lên nắng
Thơ pha màu trong mây
Ai vẽ vào tịch lặng
Bờ vai nắng lụa gầy

EM về hay nắng ngọc
Tóc bay chìm trong mơ
Thơ tôi chìm trong tóc
Nắng hay màu thu xưa

EM về hay nắng ngọc
EM về hay hoa bay
Nắng hay tình mật ngọt
Chảy mềm trong cơn say.

                 Lê Văn Trung


NẮNG VÀNG

Áo vàng thu! Nắng vàng thu!
Em phơi tình mỏng giữa mù sương tôi
Sương hay da thịt lộng ngời
Hồn tôi tan giữa đất trời bừng hương

Thịt da hay lụa hoa vàng

Nở trăm nghìn đóa đài trang mỹ miều
Áo vàng bay! Nắng vàng bay!
Tóc như tơ mỏng chảy hoài trong thơ

Mắt là thơ môi là thơ
Vòng tay ảo mộng tương tư hương người
Chim ơi sao ríu ran lời
Hồn mây xưa đã bên trời về chưa


Áo vàng mơ! Nắng vàng mơ!
Năm mươi năm chảy qua bờ bến tôi
Giết nhau chi một nụ cười
Cho thơ tôi nở vạn lời tình đau.

                       Lê Văn Trung


NẮNG VÀNG THU

Nắng vàng thơm như lụa
Trên da tình vừa thu
Nắng ngọc ngà hương sữa
Từng giọt chìm trong thơ

Nắng mềm khoe áo mỏng
Nắng hiền ngoan trên vai
Người về như sợi nắng
Bay trong chiều heo may

Nắng đan từng phiến nhỏ
Trên tóc mùa vừa xanh
Nắng êm từng bước nhẹ
Nắng pha màu lên tranh

Người về tan trong nắng
Hoa vườn tôi tỏa hương
Người về bay trong nắng
Ảo mộng hay hồn sương

Ôi nắng mềm da lụa
Xanh mắt tình vừa thu
Linh hồn tôi nắng gọi
Nghìn năm còn tìm nhau.

             Lê Văn Trung


NẾU MỘT NGÀY KHÔNG CÓ EM


Nếu một ngày không có em bên đời
Thơ tôi chỉ là những xác tình rêu phủ
Và hồn tôi là miếu đền hoang phế
Bụi tro tàn chôn úa một màu tang

Nếu một ngày không có em, dẫu địa ngục thiên đàng
Cũng vô nghĩa như trần gian nghìn năm u tối
Sẽ tắt hết những vì sao, những thiên hà tàn rụi
Và mắt tình vỡ lệ chảy trường giang

Nếu một ngày không có em múa trong tim thơ cũng sẽ úa vàng
Như rừng chết trút linh hồn cổ thạch
Như suối chết khô cả giòng tinh huyết
Thơ như chim đại bàng gãy cánh thảng thốt tiếng bi thương

Nếu một ngày không có em đìu hiu một góc giáo đường
Câu kinh nguyện, tiếng chuông chiều vắng lặng
Và em hỡi giữa trùng dương hoang lạnh
Linh hồn thơ trôi giạt đến vô cùng

Nếu một ngày không có em từng viên sỏi cũng cô đơn
Từng sợi nắng cũng lạc loài giữa thu vàng vời vợi
Không có em thơ chỉ là bóng tối
Một ngàn năm hóa thạch lạnh trong mồ

Lê Văn Trung


NGÃ BA DUỒNG

(Tặng Phạm Cao Hoàng và Nguyễn Dương Quang)


Tôi về qua Ngã Ba Duồng
Thấy màu mây cũ còn vương tóc người
Thấy bàn tay vẫy theo tôi
Thấy hiu hắt một nụ cười tiễn đưa

Tóc phong sương nhuốm giang hồ
Chia ly là chẳng đợi giờ trùng lai
Tôi đang mơ giấc mơ dài
Chưa tàn cơn mộng còn say biển trùng

Rồi một hôm Ngã Ba Duồng
Tôi về đứng giữa mịt mùng mưa sương
Tiễn nhau giữa Ngã Ba Duồng
Lạc nhau từ những con đường tìm nhau.

                           Lê Văn Trung

No comments:

Post a Comment

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...