Sắc Màu Đà Lạt – Sao Chẳng Đành Bỏ Lại - Sao Đành Nhuộm Tím Mùa Thu – Sao đành quên hết cuộc tình duyên - Sao Không Là Nửa Trái Tim Mà Là Chiếc Xương Sườn
SẮC MÀU ĐÀ LẠT
em đi trong khói sương chiều
hồn – tôi – Đà – Lạt hắt hiu gió buồn
áo hoàng hôn khuất đồi thông
còn biêng biếc cả một vùng chiêm bao.
Lê Văn Trung
SAO CHẲNG ĐÀNH BỎ LẠI
Tặng Vinh
Thế nào rồi cũng phải
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)
SAO ĐÀNH NHUỘM TÍM MÀU THU
(Thơ cho Cõi Lặng Im)
1
Sao đành nhuộm tím màu thu
Cho vàng tôi rụng lá mù sương xưa
Sao đành giăng mắc sợi mưa
Cho hồ mắt gợn sóng bờ khuya tôi
Sao đành nhỏ giọt buồn rơi
Cho đàn tơ chạm phím rời rả đau
2
Sông tôi chảy một dòng sầu
Nhớ xưa áo lụa qua cầu vàng bay
Nhớ màu sông như màu mây
Nhuộm vào tóc rối làm say hương chiều
3
Bờ lau bải sậy tịch liêu
Sông tôi chảy một dòng hiu hắt buồn
Nhớ người đứng giữa mênh mông
Thả câu thơ nổi bềnh bồng rong rêu.
4
Chim buồn nghẹn một tiếng kêu
Giọt rơi u tịch chìm theo bóng chiều
Mưa đồi Tây! Mưa đồi Tây!
Mang mang ngày nối đêm dài mang mang.
5
Sao đành nhuộm tím thu vàng
Thơ tôi nhuộm tím mây hoàng hôn xưa
Sao đành đốt một tờ thư
Tàn tro thiên cổ bây giờ còn bay.
6
Rồi tôi với cuộc chơi này
Chưa tàn dâu biển lại đầy biển dâu
Sông tôi chảy một dòng sầu
Bóng người với sóng xô vào bờ xa.
7
Quẩn quanh trong cõi người ta
Mỗi thiên thu, mỗi sát na cũng đành
Sông người chảy một bờ quên
Sông tôi chảy một dòng lênh đênh buồn
8
Mưa đồi Tây! Mưa đồi Đông!
Mưa giăng nỗi nhớ, mưa chùng niềm đau
Mưa nghìn xưa, mưa nghìn sau
Mưa như nghìn giọt lệ trào thiên tai.
9
Thuở trăng áo lỏng khuy cài
Để hương quỳnh chảy ra ngoài chiêm bao
Thuở trăng hé nụ hồng đào
Để men ủ giấc đêm vào dạ lan
Thuở trăng chưa mộng sang rằm
Sao đành nhuộm tím thu vàng bến xuân.
10
Người về từ cuộc trăm năm
Tay ôm mộng biếc tay cầm giấc mơ
Rồi đành thả nổi câu thơ
Nghe đau giọt lệ ướt tờ thư xanh
Để thơ trôi giạt cuối ghềnh
Vết thương còn đọng chút tình, chưa tan.
11
Áo xưa nhuộm tím thu vàng
Cho đau lá rụng bên ngàn sương phai
Người về lạnh một vòng tay
Ôm không trọn cõi tình đầy vết thương.
Lê Văn Trung
SAO ĐÀNH QUÊN HẾT CUỘC TÌNH DUYÊN
Chú thích:
Bài
này ban đầu có tựa đề là QUÊN ĐI. Nhạc
sĩ Thu Nguyễn và Nguyễn Dương Quang đã soạn thành ca khúc
SAO KHÔNG LÀ NỬA TRÁI TIM MÀ
LÀ NỬA XƯƠNG SƯỜN
Đừng nói với tôi những lời yêu dấu
Đừng nỉ non thề thốt thủy chung
Bởi Thượng Đế đã một lần nhầm lẫn
Adam đi quên khóa cổng địa đàng
Giá Thượng Đế chia trái tim Adam làm hai nửa
Một nửa cho tôi và một nửa cho em
Thì có lẽ dù ngàn trùng dâu bể
Hai đứa mình chung một trái tim
Người lại ngây thơ chỉ lấy chiếc xương sườn
Tạo hình tượng người đàn bà vô tình thiếu một trái tim
(Thế mà từ lâu tôi vẫn cuồng tín cả tin
Em hiển Thánh trong ơn lành của Chúa
Ôi một nửa trái tim tôi bốc lửa
Tôi ngỡ tình em cháy rực cả thiên đàng
Và một nửa trái tim tôi còn lại
Vẫn nguyện lòng dâng cả dưới thiên nhan.
Lê Văn Trung
No comments:
Post a Comment