Friday, September 18, 2020

Thu Vàng – Thưa Cùng Thượng Đế - Thương Nhớ Một Mùa Thu – Thúy Kiều Khóc Trước Mộ Đạm Tiên - Thúy Kiều Mời Rượu Chàng Kim - Thuyền Giấy - Thuyền Không Quay Lại – Thuyền Lá – Tiễn

 Thu Vàng – Thưa Cùng Thượng Đế - Thương Nhớ Một Mùa Thu – Thúy Kiều Khóc Trước Mộ Đạm Tiên - Thúy Kiều Mời Rượu Chàng Kim - Thuyền Giấy - Thuyền Không Quay Lại – Thuyền Lá – Tiễn 


THU VÀNG

Người gói cả màu thu vàng trong áo
Để da chiều ngây ngất một mùi hương
Dòng tóc chảy trăm dòng sương huyền ảo
Thơ vàng ươm màu áo mộng hoang đường.
                                         Lê Văn Trung

THƯA CÙNG THƯỢNG ĐẾ

Người đánh cá cuộc đời tôi
bằng trò sấp ngữa vòng chơi số phận
ném tôi vào cõi phù vân
mặc cho trời đất xoay vần rủi may

người vờ vỉnh giữa cơn say
nói trăng nói cuội kéo dài cuộc vui
chẳng xót xa chẳng ngậm ngùi
tôi không còn bóng hình tôi của người

đem tung hứng cuộc đời tôi
nghìn đêm mua một tiếng cười phù hoa
đảo điên trong cõi người ta
bỏ mặc tôi một hồn ma không mồ

uổng đời tôi – một đời thơ
đau lòng tôi có xót xa lòng người
bao giờ tàn cuộc rong chơi
 mà lời phán xét là lời bi thương

tôi nào mơ chốn thiên đường
cõi chân như cũng vô thường có không
một mai cát bụi hồng trần
hãy quên tôi với căn phần của tôi

Đồng Nai 2001 (Cát bụi phận người)

THƯƠNG NHỚ MỘT MÙA THU

Lá bàng rơi thắm đỏ
Thương nhớ một mùa thu
Áo ai vàng cuối phố
Thương nhớ gì tình ơi
Em qua chiều tóc rối
Em qua mù sương tôi
Hồi chuông buồn sám hối
Rụng bên đời chia phôi
Em qua chiều mắt ướt
Giọt lệ nồng vai ai
Tôi mang hồn thánh giá
Gánh tình qua thiên tai
Em qua chiều nắng úa
Tôi giọt nắng tàn phai
Trên môi tình phụ rẫy
Trên môi tình lưu đày
Lá bàng ơi thắm đỏ
Đành đoạn rụng về đâu
Tôi mang hồn trăng cổ
Về rụng cuộc tình đau.
                   Lê Văn Trung

THÚY KIỀU KHÓC TRƯỚC MỘ ĐẠM TIÊN

Hình như tôi đã trăm lần
Sống đi chết lại mà không gặp người
Bao giờ tàn cuộc rong chơi
gởi câu sinh tử trong lời tử sinh

dẫu có không một chút tình
biết ai là bóng là hình của ai
có tôi trong nỗi đau người
có người trong nỗi ngậm ngùi đời tôi

ra đi cuối đất cùng trời
biết nhân gian vốn đầy vơi vô thường
tôi một phương người một phương
hát ai nghe tiếng đoạn trường cùng ai

người về đâu? tôi còn đây
ba trăm năm chắc có ngày trùng lai
non xa lạnh chiếc trăng gầy
lời vô thanh vọng tự ngoài hư không

2002 (Cát bụi phận người) - Lê Văn Trung

THÚY KIỀU MỜI RƯỢU CHÀNG KIM
 
Xin mời nhau chén rượu này
Mừng trong luân lạc một ngày bình yên
Bão giông chìm nổi lênh đênh
Mười lăm năm lệ ân tình chưa nguôi

Nâng ly nhìn tỏ mặt người
Đàn rơi mấy giọt đầy vơi đoạn trường
Xin mời nhau chén tình nồng
Từ trong sâu thẳm cõi lòng tang thương

Lạy này thâm tạ mười phương
Lạy này thâm tạ trăm đường phiêu linh
Triệu nỗi nhớ vạn niềm quên
Chút trinh xin nguyện đáp đền mai sau!
Lê Văn Trung

THUYỀN GIẤY

Ta trôi theo những con thuyền giấy
Em thả vào thơ buổi nguyệt hồng
Thuyền ơi! Thuyền chở giùm ta với
Một trái tim buồn giạt cuối sông

Xin ướp vào thơ áo hạ vàng
Xin ươm vào lệ đóa quỳnh hương
Xin tan vào mỗi dòng sương ngọc
Một chút tình xanh buổi chớm xuân

Ta trôi theo những con thuyền giấy
Em thả về đâu thuở bé thơ
Thuyền ơi! Thuyền có quay về lại
Ta quá giang thuyền những giấc mơ

Ta trôi theo những con thuyền giấy
Em thả đi rồi Mộng trắng tay
Trăm năm thuyền vẫn còn đi mãi
Ta cũng trôi hoài Em có hay?
                         Lê Văn Trung  

THUYỀN KHÔNG QUAY LẠI

Thuyền tách bến, không một lần quay lại
Sông đời tôi bồi lở suốt trăm năm
Lòng cũng trắng bạc phơ hồn lau sậy
Xót xa hoài theo từng nỗi long đong

Mây du mục rừng xanh chia mấy ngã
Hồn thảo nguyên cỏ nhớ bước chân người
Ôi vó ngựa mịt mù trong cõi tạm
Áo phù hoa tơi tả cuộc trần ai

Người đã đến như quán đời ghé tạm
Một đêm buồn ngồi kể chuyện nhân gian
Tôi nhuốm lửa soi lòng chưa đủ ấm
Và người đi khi bếp lạnh chưa tàn

Thuyền tách bến không ngoái đầu quay lại
Mái chèo khua xé vỡ một vành trăng
Sông đời tôi sóng buồn ven bến bãi
Vỗ trăm năm chưa hết cuộc thăng trầm.
Lê Văn Trung

THUYỀN LÁ

Gió ngàn xa rụng lá mùa
Tôi về nhặt lá chiều mưa làm thuyền
Chiếc mùa đông chở tình em
Sóng xua bờ đá đắm chìm cuối sông

Chiếc mùa thu một khoang buồn
Tôi xuôi ngược với trăm dòng chia xa
Hai mươi năm bóng trăng nhòa
Ngậm ngùi tôi với bao la biển trời
Lê văn Trung

TIỄN

vài đứa bạn ngồi quanh chiếu rượu
uống dăm ly gọi là tiển đưa
ngày mai Phan Thiết trời hanh nắng
ta gửi theo người mấy giọt mưa

mấy giọt mưa cay tình ly xứ
cơm áo đau từng chuyện áo cơm
sáu mươi năm mấy vòng lưu lạc
chuyện cố hương buồn chuyện cố hương

chuyện cố hương đau lòng gửi lại
những dòng sông cũ nhớ ta chăng
ở đâu ta cũng là ly khách
sống tạm vào ra cửa thế gian

ngươi về Phan Thiết Hàm Thuận Nam
ta về nơi đâu? những bước lầm
thôi cứ ngồi đây mà nhớ lại
một trời thu cũ lạnh căm căm

thôi cứ ngồi đây mà nhớ lại
cỏ cây nhàu nát nét phong trần
người xưa- chuyện cũ- trời quan tái
bụi tháng năm chồng bụi tháng năm

này rót đầy ly này cạn chén
đưa nhau là tiển biệt đời nhau
ngày mai Phan Thiết trời hanh nắng
ta gửi theo lòng giọt trước sau.
Lê Văn Trung
(nhớ những ngày mưu sinh ở PT)

No comments:

Post a Comment

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...