Thursday, September 17, 2020

Trọn đời chưa viết nỗi một câu thơ - Trong Mơ Tôi Thấy Các Em Về - Truyện Cổ - Từ Hải Mời Rượu Thúy Kiều - Tứ Tuyệt - Tưởng Niệm – Tưởng rằng - Tuyệt Lộ

Trọn đời chưa viết nỗi một câu thơ - Trong Mơ Tôi Thấy Các Em Về - Truyện Cổ - Từ Hải Mời Rượu Thúy Kiều - Tứ Tuyệt - Tưởng Niệm – Tưởng rằng - Tuyệt Lộ

TRỌN ĐỜI CHƯA VIẾT NỔI MỘT CÂU THƠ

Đừng nhầm gọi ta là thi sĩ
Trọn đời chưa viết nổi một câu thơ
Cũng đừng bảo là cái thằng thất chí
Sống ngu ngơ giữa xuôi ngược xô bồ

Trăm vận rủi vận mai ở đời ai biết
Hiểu làm sao mà em bỉu môi cười
Biết rồi ra chắc ai còn ai mất
Ta vẫn ung dung tin có chuyện đất trời.

Ta vẫn nói vẫn cười vẫn đi vẫn đứng
Chớ tưởng rằng ta cái thứ lông bông
Cái thứ điên điên dại dại tàng tàng
Mà không hiểu chuyện lỡ bồi sông biển

Ta vẫn biết cõi nào ta sẽ đến
Dù đau lòng nói nhỏ với em thôi
Vì em hỡi ta vô cùng hổ thẹn
Sống trăm năm uổng phí một con người

Bởi đến đó là cuối đường tuyệt lộ
Súng gươm đành gỉ sét ngậm ngùi quên
Ôi nhật nguyệt muôn đời sao thấu tỏ
Một câu thơ ta viết mãi không thành.

Lê Văn Trung


TRONG MƠ TÔI THẤY CÁC EM VỀ 


Trong mơ tôi thấy các em về buồn bã
Đứa đồi cao ôm súng nhớ sân trường
Đứa què quặt đi bằng đôi nạng gỗ
Các em về không giấu nỗi đau thương

Đứa ôm mặt khóc ròng trên xe đẩy
Buồn hay vui khi gặp lại nơi này
Lòng tôi như cơn mưa phùn tháng bảy
Các em về hiu hắt gió heo may


Đứa lủng lẳng đôi tay còn bết máu
Nằm im lìm trên từng chiếc băng ca
Đứa vừa chết phủ tang cờ, đôi mắt
Còn lăn tròn hai hàng lệ xót xa


Xin cám ơn cho tôi còn gặp lại
Dù các em về trong một thoáng mơ thôi
Dù các em về không còn nguyên thân xác
Nhìn được nhau cũng đủ gượng môi cười

Trong mơ tôi từng dãy bàn lớp học
Nằm đìu hiu, cây phượng đứng im lìm
Mắt cay cay tôi tưởng mình sắp khóc
Nhớ các em giờ trăm đứa trăm miền.
Lê Văn Trung - Tạp chí Bách khoa, số 309, ngày 15-11-1969


TRUYỆN CỔ

Rồi cũng như từng câu truyện cổ
Ta ngồi kể mãi dưới sương khuya
Ta ngồi nghe ta như đứa trẻ
Nghe bà kể chuyện mà nằm mơ

Mơ thấy đêm xanh màu áo mỏng
Em về trong vắt một làn hương
Mơ thấy bồn hoa mùa thu trước
Nhớ ai mà nở nụ hoa vàng

Mơ thấy đôi chim về xây tổ
Quấn quýt đan từng sợi ái ân
Mơ thấy ta ngồi trên bến cũ
Nhìn sóng tan từng vòng vô tâm

Ta biết tình là câu chuyện cổ
Ta ngồi ta kể để ta nghe
Ta nghe bằng một linh hồn nhỏ
Bằng tấm lòng trong như suối khe.

                                Lê Văn Trung

 

TỪ HẢI MỜI RƯỢU THÚY KIỀU

 

sao em chẳng uống cùng tôi

chén chua chén xót ngậm ngùi Kiều ơi

bao năm cạn chén rượu người

dở cơn say tỉnh dở lời trăm năm

 

đầy vơi mấy chén thăng trầm

đục trong mấy chén hợp tan bọt bèo

mời em dù có ít nhiều

cùng tôi uống chén rượu chiều tàn đông

 

tiếc gì đâu một giang sơn

tiếc làm chi chuyện giáo gươm chiến trường

hắt hiu một ngọn cờ hàng

 trả cho xong nợ phù vân hỡi người

 

này em hãy uống cùng tôi

chén oan nghiệt rót tận trời tang thương

mười lăm năm chén đoạn trường

 sá gì một chén sau cùng Kiều ơi

 

đắng cay uống giọt lệ người

uổng công ngang dọc uổng đời trượng phu

mong chi khanh tướng công hầu

 cân đai áo mão bạc đầu lợi danh

 

cùng tôi cạn giọt rượu tình

hợp tan dâu bể xin đành mai sau.

Lê Văn Trung (Cát bụi phận người) 

TỨ TUYỆT

1

Thơ như chén rượu đời cay nghiệt
Uống mãi mà không cạn nỗi sầu
Ta đi trăm nẽo đường xuôi ngược
Trời đất chưa tàn cuộc bể dâu

2
Trở lại vườn xưa tìm lối cũ
Thềm rêu mờ nhạt dấu chân người
Sau hè cây khế hoa tàn rũ
rụng tím như còn thương nhớ ai.

3
Em đã vì ta mà lận đận
Thân cò lặn lội mấy mươi năm
Ta như tên lính già thua trận
Đành nợ em rồi một tuổi xuân
1998 Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)

 

TƯỞNG NIỆM

Em lẫn khuất khắp thiên đường địa ngục
Ta buồn tênh ngồi đợi giữa trần gian
Cành hoa úa trên tay người buổi ấy
Vẫn còn nguyên dòng lệ ấm vô cùng.

                                     Lê Văn Trung

Tưởng Rằng

Tưởng rằng sớm đã lên đường
Ngờ đâu nhân thế còn buồn vui theo
Đành thôi ngồi lại bên chiều
Hoa chưa vàng rụng còn hiu hắt chờ
Cám ơn hoa đã vì ta
Còn run nhè nhẹ nỗi tha thiết đời

Tưởng rằng ta sớm rong chơi
Con giun con dế ru ời à ru
Ngờ đâu bông khế tím ngời
Rụng vào thơ, bỗng nhớ lời trăm năm
Cám ơn thơ đã không đành
Bỏ ta ngồi giữa vô tình nhân gian

Tưởng rằng đi rất nhẹ nhàng
Thì ra ĐI - Ở hoang đường như nhau.

Lê văn Trung


TUYỆT LỘ

Rồi những mùa xanh tiếp tiếp đi
Dặm ngàn thiên lý gió sương bay
Giang hồ bạc thếch hồn ly khách
Chén rượu nhân quần men đắng cay

Tìm ai giữa đất trời mông quạnh
Đốt đuốc soi lòng, ta với ta
Đã liệm trăm năm vào đất lạnh
Còn đâu hương sắc mộng phù hoa

Sá gì gom hết ngàn thu lại
Nhân thế vàng như rừng úa vàng
Sá gì đập vỡ trăm hồ rượu
Trời đất cơ hồ tuyệt mỹ nhân

Ta say từ buổi em là rượu
Ta tan từ độ em là mây
Ta phai từ thuở hương là gió
Từ trăng chìm dưới bến sông này

Rồi những mùa xanh trôi tiếp tiếp
Trùng trùng vô tận kiếp nhân sinh
Chén rượu nhân quần xin cạn hết
Ta và em lạc giữa phận mình.

                           Lê Văn Trung 

No comments:

Post a Comment

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...