Thursday, September 17, 2020

U Hoài – Ừ! Thì Ông đi - Uống Nhầm Ly Rượu Của Thiên Tai – Uống Rượu Một Mình Nhớ Bạch cư Dị

U HOÀI

Câu thơ viết trăm lần ta xé bỏ
Cuộc tình sầu xin gửi lại cho em
Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Đường trăm năm hun hút mộng không thành

Thuyền lênh đênh trên mịt mù biển sóng
Ta lênh đênh trong cuộc thế u buồn
Em đâu đó giữa lòng đời bão động
Có bao giờ chợt nhớ một người không?

Có bao giờ nhuốm chút hồn sương khói
Thắp trong chiều giọt lệ ấm hoàng hôn
Có bao giờ trong đợi chờ mòn mỏi
Chợt thấy lòng mình quá đổi mênh mông?

Em đâu đó giữa trùng vây lận đận
Chút hương phai nhuộm lại mắt môi chiều
Có thấy chăng cuối phương trời vô tận
Một bóng thuyền neo đậu bến cô liêu

Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Sao lòng hoài mơ mãi cuộc trăm năm?!

                                 Lê Văn Trung

 Ừ! THÌ ÔNG ĐI

Ừ,
Thì ông đi trước đi
Đừng lưu luyến
Đừng tiếc gì thế gian
Nhớ ông
Tôi sẽ cười khan
Nhớ ông
Rượu chảy
Đã tàn câu thơ
Ừ!
Thì đi
Như là mơ
Đi là đi để hẹn giờ trùng lai
Trần gian sẽ chẳng còn ai
Ngàn năm mây trắng bay ngoài trời không
Lê Văn Trung
HẠ ĐÌNH THAO mất ngày 25 THÁNG TƯ - TÂN SỬU (1942 - 2021)

UỐNG NHẦM LY RƯỢU CỦA THIÊN TAI


Ngày đã cuối năm, đời sắp cạn
Thôi đau gì nữa mà ai hoài
Sấp ngửa một đời ta chếnh choáng
Uống nhầm ly rượu của thiên tai

Đã đem lòng trải cùng trăm họ
Đã tiêu hoang xương máu với tình
Đã viết hàng ngàn câu thơ lạ
Gửi vào trời đất mà buồn tênh

Ta say cũng chỉ là say vậy
Ta điên cũng chỉ là điên thôi
Cứ tưởng cố quên là quên được
Cứ tưởng say, điên hết ngậm ngùi

Ta nhắp tình em như mật đắng
Ta uống lòng người như gai chông
Có khi Thượng Đế còn điên đảo
Thì sá gì ta còn long đong

Ném vội đời mình như viên sỏi
Lặng chìm trong đáy biển nhân gian
Cũng đành một kiếp đời u tối
Cũng đành những nỗi tình chia tan

Ngày cuối năm, nghe đời sắp cạn
Thôi khuất, thôi mờ, như khói sương
Ta uống nhầm ly tình hoạn nạn
Không say mà sao lòng tang thương!!!

Lê Văn Trung

 

UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH NHỚ BẠCH CƯ DỊ

 

tôi ngồi rót rượu cho tôi

chén chua xót chén ngậm ngùi đầy vơi

bao nhiêu năm một kiếp người

biết mời ai giữa đất trời hỗn mang

 

chén bi thương chén đoạn trường

trời Nam biển Bắc mấy phương bụi mờ

sống chưa trọn một đời thơ

buồn rơi giọt rượu trên tờ giấy không

 

 

tôi ngồi rót rượu tàn đông

chén phiêu bạt đã cạn dòng sông xưa

hỡi người thiên cổ về chưa

 mời nhau uống chén rượu chờ trăm năm

 

 chén lao đao chén thăng trầm

 rượu Tầm Dương gởi sóng Tầm Dương trôi

2002 Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)


No comments:

Post a Comment

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...