Thursday, September 17, 2020

Vĩnh Cửu – Vô cảm – Vô Định – Vô Minh – Vô Thường - Vô Vọng (2 bài) – Vội Quá Mùa Đông – Vui Lên Tôi Ơi - Vườn Cũ – Vườn Đêm – Vườn Hạ - Vườn Xưa.

Vĩnh Cửu – Vô cảm – Vô Định – Vô Minh – Vô Thường - Vô Vọng (2 bài) – Vội Quá Mùa Đông – Vui Lên Tôi Ơi - Vườn Cũ – Vườn Đêm – Vườn Hạ - Vườn Xưa.


VĨNH CỬU

Khi ngưng thở là khi tôi đang sống
Với rực ngời lửa cháy suốt hư vô
Là bỏ hết sau lưng trời huyễn mộng
Là trở về vĩnh cửu một hồn thơ

Trái tim sẽ lặng trầm trong tịch lặng
Máu sẽ hồng mầu nhiệm một màu trăng
Và trái tim như một vành trăng lạ
Sáng thiên thu trong suốt cõi vĩnh hằng

Khi ngưng thở là tôi đang về lại
Cõi vô cùng vĩnh cửu cuộc tồn sinh
Khi ngưng thở là nghìn phương cửa mở
Là phiêu bồng muôn dặm nẻo thênh thênh

Là bỏ lại cơn mơ trời huyễn mộng
Là tan vào thăm thẳm một hồn thơ.

                        Lê Văn Trung

VÔ CẢM

Ngày ở đây ngày không có nắng
Đêm ở đây thiếu ánh sao trời
Thiên địa mịt mù cơn bão quái
Ta nằm nghe rợn máu xương rơi.
Lê Văn Trung

 

VÔ ĐỊNH

 

Những ánh sao đêm trọn một đời không ngủ
Nói với nhau những gì mà thức trắng sao ơi
Mây bay về đâu mà bay hoài không tới
Những sắc mây buồn quấn quít nhau trôi
 
Những dòng sông quanh co như những nỗi lòng uốn khúc
Sóng vỗ ven bờ sóng khát tình nhau
Mấy nhịp cầu xiêu, bọt bèo xuôi ngược
Mưa bến giang đầu hoen mắt lệ ngàn sau 
 
Hỡi người trăm năm, miếu đền hoang phế
Đứng giữa thiên thu réo gọi tên mình
Những chuyến tàu qua ga đời dâu bể
Mục ruổng thiên tài, thân thế vô danh
 
Mặt đất một đêm tro tàn lửa cháy
Người trở về đi giữa những điêu linh
Những vì sao xa nghìn năm không ngủ
Nói với nhau những gì mà mắt lệ long lanh 
 
Những chuyến tàu qua ga đời dâu bể
Em qua đời tôi hoang phế cõi người
Mây hỡi về đâu bay hoài không tới
Sông đời tôi trôi mãi một dòng trôi.
                   Lê Văn Trung

 

VÔ MINH

Đừng tiếc gì em, ngày sắp cạn
Ta còn lưng chén rượu vơi đầy
Vung tay mà ném vào vô tận
Giấc mộng công hầu đã trắng tay

Thì tiếc gì nhau mà trinh tiết
Thì tiếc gì nhau mà sắc son
Ta chẳng Thúy Kiều, không Từ Hải
Đời chỉ toàn tên Mã Giám Sinh


Thì tiếc gì nhau mà trung quân
Thì hổ ngươi chi mà nịnh thần
Đời đục, biển trần gian vẩn đục
Ích gì em, một dòng suối trong

Thôi tiếc gì em, ngày sắp cạn
Ta vung đao chém sả đời mình
Ta chém cho tim đời chảy máu
Chảy hoài trong suốt cõi vô minh.

                  Lê Văn Trung


VÔ THƯỜNG

Cuộc sống vẫn xoay vòng như nhật nguyệt
Ngày và đêm tiếp tiếp nối nhau đi
Mưa và nắng vẫn trùng trùng vô tận
Những tàn phai réo gọi mãi xuân thì

Tôi qua đời em trăm ghềnh trăm thác
Em qua đời tôi vạn suối nghìn sông
Khi rót cạn chén rượu đời oan nghiệt
Kể chuyện đời nhau chuyện gió bụi cát lầm

Em từ buổi trăng tàn đêm thiếu phụ
Tôi từ khi mòn vẹt gót giang hồ
Đời vẫn thế, vẫn vô tình trôi biệt
Có một người đứng gọi giữa hư vô

Em từ buổi bên kia bờ sông lạ
Tôi từ khi vạn nẻo áo phong trần
Đời vẫn thế, vẫn trăm vòng luân chuyển
Có một người bia mộ đã rêu phong

Hạnh phúc, khổ đau, tương phùng, chia biệt
Một ngàn năm trời đất có phụ nhau!
Một ngàn năm tôi đi hoài không hết
Con đường tình vàng úa lá thương đau.

Lê Văn Trung


VÔ VỌNG

Khi đứng giữa sân ga đời chật hẹp
Anh ngóng hoài thăm thẳm chuyến tàu qua
Suốt cuộc trăm năm trăm mùa trăng khuyết
Anh đứng chờ, bàn tay vẫy, chia xa

Không ai đến, không ai về, từ buổi
Lá rừng anh xao xác rụng bên đời
Không ai hẹn, không ai chờ, mòn mỏi
Mưa mù anh giăng kín mộng ngày vui

Khi đứng giữa những trùng vây bóng tối
Anh nhuốm lòng đốt lửa đợi ngày lên
Mà mùa vội, mùa đi, mùa tiếp nối
Ngày nhân gian chưa hé rọi bình minh

Từng câu thơ đã chìm trong giông bão
Rừng anh xưa đã lạc dấu chim về
Những câu thơ xưa viết bằng lệ máu
Đã khô bầm trên vách đá cheo leo

Con vượn lẻ bên triền cao cô độc
Tiếng hú dài vọng suốt cõi thiên thu
Anh đứng giữa sân ga đời chật hẹp
Chờ trọn đời, xa hút bóng tàu qua.

           Lê Văn Trung

VÔ VỌNG

Sao không về đâu mà em phải qua sông?
Sao không về đâu mà tôi mãi long đong!
Gió dập mưa vùi cơn mộng dữ
Sao không về đâu mà mây trôi bềnh bồng?
Sao không về đâu mà triều dâng triều rút?
Sao không bình yên mà lòng đau như cắt
Giọt máu trăm năm rụng đỏ ưu phiền
Gió réo bờ xa lạnh màu trăng bạc
Sao không bình yên mà biển dâu tang thương?
Sao không về nhau mà chia biệt đôi đường!
Tôi đứng bên bờ sinh tử gọi
Người ơii! Người ơi! Mù muôn phương
Sao không ngưng trôi sao không ngừng bay?
Sao không về chung!
Quạnh quẻ nơi này
Tôi rã rời nghe ngày đi quá vội
Ai chờ đợi ai mà đem quá dài?
Lê Văn Trung

 

VỘI QUÁ, MÙA ĐÔNG

 

Xao xác mùa đông về quá vội
Mà thương câu nhớ đợi câu chờ
Thương ai áo trắng chiều tan học
Chiếc lá tôi vàng rụng dưới mưa
 
Thương ai rét mướt, vòng tay nhỏ
Không đủ che nghiêng một nỗi buồn
Tôi cũng chìm theo làn mây mỏng
Mắt người thăm thẳm nỗi chờ mong


Thương ai áo lụa mờ theo sương
Áo mỏng! Trời ơi! Ngọn gió đông
Rất nhẹ, áo bay, từng cánh nhẹ
Hồn tôi với áo trôi mênh mông


Thương ai qua phố chiều đông tái
Nhặt lá vàng tôi rụng cuối thu
Thấy chăng chút nắng còn vương lại
Cũng ấm thơm nồng năm ngón tay

 

Thương ai câu hát chùng trong gió
Lạnh sắt se từng sợi tóc thơm
Xin gió về lay hồn phố cũ
Tôi gửi cho tròn nỗi nhớ mong


Vội quá! Mùa đông về quá vội
Cho tình cũng vội vã xa nhau
Thương ai áo mỏng chiều qua phố
Có thấy buồn tôi lạnh mấy màu.

                         Lê Văn Trung

 

VUI LÊN TÔI ƠI


Vui lên đi! Chớ buồn chi
Đời ta còn một chuyến đi cuối cùng
Ta về với gió cùng trăng
Với mây đầu núi với sương ven rừng

Ta về cuối bải đầu truông
Nghe con vượn hú dưới thung lũng buồn
Nghe chiều tiếp những hoàng hôn
Nghe giun dế gọi linh hồn đi hoang

Rằng sát na cũng vô cùng
Rằng thiên thu cũng phù vân ảo huyền
Vui lên dẫu nhớ cùng quên
Cuộc tan hợp cũng mong manh bụi hồng

Vui lên đi! Xin đừng buồn
Hẹn mai này cuộc tương phùng cõi chung

                                   Lê Văn Trung


VƯỜN CŨ

Lang thang theo tiếng chim vườn cũ
Chợt thấy lòng như kẻ nhớ nhà
Chợt thấy đời đau niềm lữ thứ
Phận người như một chuyến đi xa

Ta men theo những lối đi mòn
Nghe xót xa từ mỗi bước chân
Nghe tiếng chim buồn kêu lẻ bạn
Thấy trăng mùa cũ đã phai rằm

Thấy bóng ta buồn như chiếc lá
Rụng xuống bên đường em bước qua
Ta thấy ta hồ như kẻ lạ
Hồ như lòng xưa vừa phôi pha
 

Ta thấy "ta buồn hơn bến sông" (*)
Hồ như con nước đã thay dòng
Ta về nghe tiếng chim vườn cũ
Rụng giữa hồn ta giọt lệ buồn.

                             Lê Văn Trung


VƯỜN ĐÊM

tôi thường mở cánh cửa phòng mình
nơi giam hãm linh hồn tôi băng giá
nơi nghẹn ứ những rã rời mệt lã
nơi tôi co ro nằm mơ ánh sáng của đêm buồn

tôi bước ra ngoài vườn đêm đầy trăng và sương
tôi bước ra ngoài vườn đêm đầy gió
và tôi thở như một lần chưa kịp thở
một mùi hương vi diệu của đất trời


và tôi uống như chưa hề được uống
rượu đêm nồng rực cháy ở trên môi

tôi thường mở cánh cửa phòng mình
như mở trái tim tật nguyền run nhịp đập


mở cả trời đêm nghìn vì sao chớp mắt
xin nở bừng, em nhe, nụ quỳnh hương
cho tôi bước vào vườn đêm 
mơ thấy địa đàng
nơi tôi sẽ cùng em ăn trái cấm.

Lê Văn Trung

 

VƯỜN HẠ

Em thay áo mới mùa sen hạ
Tôi cũng vườn trưa nở phượng hồng
Xin ướp thơ vào trang tình cũ
Hương trăng còn đượm mấy mùa sương
Lê Văn Trung


VƯỜN XƯA


Mai người về lại vườn xưa
Nhặt câu thơ cũ cũng vừa rêu xanh
Gói câu thơ lại tội tình
Chôn vào vô tận mông mênh đất trời
Câu thơ còn ấm lệ người
Hồn thơ siêu thoát chưa nguôi nỗi tình


Rồi đành quên! Có đành quên?
Lối xưa vườn cũ vàng hanh nắng chiều
Thơ tàn tro khói vàng thiu
Ngàn năm bay mãi vào hiu quạnh này


Ai chôn dưới cội mai gầy
Hoa vàng mấy độ vàng phai rụng vàng.
                                   Lê Văn Trung

No comments:

Post a Comment

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...