Monday, September 21, 2020

Khi rời viện tim – Khi về - Khi Về Thăm Lại Làng Xưa - Khi Yêu Em Tôi Không Biết Làm Thơ Tình - Khỏa Thân – Khoảnh khắc và trăm năm - Khôn Nguôi - Không Bao Giờ Mặt Trời Còn Mọc Ở Phương Đông

Khi rời viện tim – Khi về - Khi Về Thăm Lại Làng Xưa - Khi Yêu Em Tôi Không Biết Làm Thơ Tình - Khỏa Thân – Khoảnh khắc và trăm năm - Khôn Nguôi - Không Bao Giờ Mặt Trời Còn Mọc Ở Phương Đông 


KHI RỜI VIỆN TIM

Có những nhịp đập không bình thường
Trong trái tim thương tật
Có những hơi thở không bình yên
Trong buồng phổi hao mòn suy kiệt

Tôi
Kẻ mang hộ trái tim của đất trời
Trôi qua vùng địa chấn
Chờ nghe tiếng vỡ
Dòng nham thạch
Máu cuộn hồn tôi theo

Tôi
Kẻ mang hộ buồng phổi của đất trời
Bập bềnh qua những cơn bão rớt
Lặng chìm trong những đêm giá buốt
Tôi thở như người thổi kèn đưa tang

Tôi thở như nỗi buồn đang khóc
Tôi mang hộ trái tim của đất trời

Ai mang giùm tôi trái tim lẽ nhịp
Tôi mang hộ buồng phổi của đất trời

Ai thổi vào lồng ngực tôi những giá băng
Sao cứ hoang mang một cõi đi về

Không ai bảo với tôi tất cả là con đường hủy diệt
Không ai bảo tôi ngày nào là ngày sau hết
Từng giây từng phút đứng trước tòa phán xét
Dẫu mỏi mòn trái tim không ngừng đập
Dẫu suy tàn buồng phổi không ngừng thở


Để trả lời những điều Thượng Đế không giải đáp được
Để kiếm tìm một thế giới mà Thượng Đế không hề mở ra

Tôi
Kẻ mang hộ trái tim của đất trời
Em có ngang qua mặt đất này
Nhớ gọi lấy một lần
Tên tôi
Tên tôi
Giữa hổn mang những vòng vây sinh diệt.

                                     Lê Văn Trung


KHI VỀ

Khi về
Bóng đổ
Hoàng hôn
Mùa xanh vườn cũ đã vàng hơn xưa

Khi về
Lòng đã giăng mưa
Lạnh băng
Trắng xóa cõi chờ đợi nhau

Khi về
Thơ
Lạc từng câu
Tay cầm sợi tóc mà đau phận người

Mang mang thiên địa
Mù khơi
Đi

Về
Lạc mãi cuối trời bể dâu.
Lê Văn Trung


KHI VỀ THĂM LẠI LÀNG XƯA

 

Ta về quẩn trước quanh sau
Nhìn đâu cũng tiếc một màu quê hương
Thương bông khế tím sau vườn
Thương con đường nhỏ ven nương dâu chiều

Thương bờ tre tiếng quốc kêu
Thương dòng sông chiếc đò neo nhớ người
Ba mươi năm nỗi ngậm ngùi
Gió se sắt thổi bên đời nhiễu nhương

Ta về tóc bạc áo sương
Nỗi đau còn mất vô thường thế gian
Mộ ai một nén nhang tàn
Xin về đây giải nỗi oan đất trời.
Quê Ngoại 1994
Lê Văn Trung


KHI YÊU EM TÔI KHÔNG BIẾT LÀM THƠ TÌNH
( bài 2 )

Khi yêu em tôi không biết làm thơ tình
Nên nỗi nhớ cứ vàng phai nỗi nhớ
Nên nỗi nhớ cứ bay chùng trong gió
Bay mịt mù vô tận suốt cơn mơ

Khi yêu em tôi tập tễnh làm thơ
Câu nắng câu mưa câu chìm câu lặng
Mà nỗi nhớ như một màu mây trắng
Bay chập chờn trong suốt cuộc tình không

Khi yêu em tôi chợt thấy tôi buồn
Tôi chợt thấy nắng chiều rơi xuống chậm
Như giọt lệ trên môi tình vỡ rạn
Như giọt sầu đọng giữa mộng ngày xanh

Khi yêu em tôi không biết làm thơ tình
Xin nhận lậy trái tim làm lễ vật
Và máu trong tim ươm dòng rượu ngọt
Xin uống giùm, em nhé, giọt tình si.

Lê Văn Trung


KHỎA THÂN

Mùa thu rất vội nên người
bỏ quên xiêm áo da trời vàng thu
bỏ quên trâm lược cài đầu
để mây với tóc bay vào thơ tôi

Mùa thu rất vội nên người
yếm the, khăn lụa phơi hoài bên song
sương ơi che cái thẹn thùng
cho trăng em nở trắng ngần quỳnh hoa

Mùa thu rất vội thế mà
ai đem nạm ngọc vào da nguyệt hồng.

                                     Lê Văn Trung

 

KHOẢNH KHẮC VÀ TRĂM NĂM

Tôi xin làm hạt lệ
Trên môi tình đang hương
Đừng lau hồn tôi nhé
Hồn lụa mềm như sương

Xin là giọt nắng mai
Trên tóc chiều gió rối
Đừng bay khỏi hồn tôi
Hạt bụi tình cứu rỗi

Tôi xin làm hạt lệ
Lăn mặn bờ môi người
Em giam cầm tôi nhé
Trong ngực tình tinh khôi


Đừng vội uống hồn tôi
Thấm đau dòng máu đỏ
Giọt lệ tình sẽ nở
Vạn đóa tình em ơi

Khoảnh khắc là trăm năm
Xin bay cùng vô tận
Khoảnh khắc là hư không
Tôi ôm choàng hố thẳm.

                    Lê Văn Trung

 

KHÔN NGUÔI

Đành cũng quên đi đời lỡ vận
Còn hổ ngươi gì cung kiếm ơi
Thân thế đã năm cùng tháng tận
Thì cớ gì đâu mà ngậm ngùi

Đất trời thiên địa còn hay mất
Có xót đau vì cuộc biến thiên
Trí đoản, đời không bằng rơm cỏ
Giọt lệ nào trôi hết muộn phiền

Đã trói đời nhau vào cơm áo
Chưa đền chưa trả nợ áo cơm
Tôi gọi tên người sa nước mắt
Tôi gọi tên tôi lòng căm căm

Tôi về đốt lửa từng cơn mộng
Gom chút tàn tro tạ cổ nhân
Cuộc thế, thế đành cam lỗi đạo
Dù lòng đau ruột xé gan bầm

Tôi về đứng giữa trời dâu biển
Tình buổi tàn đông lá rụng vàng
Đời đã phân ly sầu biệt biệt
Còn kiếm tìm ai giữa thế gian

Chí lớn tan theo từng bọt sóng
Mà sầu thiên cổ vẫn chưa tan.

                       Lê Văn Trung


KHÔNG BAO GIỜ MẶT TRỜI CÒN MỌC Ở PHƯƠNG ĐÔNG

Khi thức dậy tôi vẫn tưởng mặt trời đang mọc ở phương Đông
Và chim vẫn hót trên chùm mận đỏ
Tôi cứ mãi tin em là thiên thần trong truyện cổ
Và mặt trời vẫn mọc ở phương em
Và sân nhà em vẫn nở một nhành lan
Cùng sương trắng em mở lòng hương phấn

Tôi cứ tưởng mặt trời đang dậy muộn
Khi em và tôi thức dậy đón ngày lên

Ôi mặt trời không còn mọc ở phương Đông
Con chim nhỏ không về khoe tiếng hót
Trước hiên nhà em nhành lan ngày xưa bây giờ đã khác

Tôi tưởng lòng tôi dậy muộn với lòng em
Và mặt trời còn mãi ngủ quên
Sẽ thức dậy cùng tình tôi đã chìm trong quên lãng
Sẽ thức dậy cùng em mở lòng em hương phấn

Tôi đợi chờ trong suốt cõi trăm năm
Ôi mặt trời không mọc ở phương Đông
Tôi thức dậy kiếm tìm tôi lạc lỏng
Tôi thức dậy, ôi mặt trời phương em cũng chỉ là ảo mộng

Không bao giờ mặt trời còn mọc ở phương Đông.

                                                   Lê Văn Trung 

No comments:

Post a Comment

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...