Monday, September 21, 2020

Không đề - Không Về - Không Về - Khúc bi ca tình yêu tự do – Khúc Kinh Thơ - Khung cửa sổ - Khuyết vào đời nhau – Kiếp - Kinh Nguyện – Kỷ niệm

Không đề - Không Về (2 bài) - Khúc bi ca tình yêu tự do -  Khúc Kinh Thơ - Khung cửa sổ - Khuyết vào đời nhau – Kiếp - Kinh Nguyện – Kỷ niệm.     

 

KHÔNG ĐỀ

Khi ta viết là khi ta đang thở
Từng nhịp buồn hiu hắt chốn nhân gian
Và ta viết là mở đường sinh tử
Cửa thiên thu lồng lộng cõi thiên đàng

Dù em đã từng nhát sầu lạnh buốt
Chém vào tim tình cạn máu khô dòng
Dù em đã, QUÊN ĐI, là vĩnh biệt
Ta còn thơ chảy suốt giữa hư không.

                                  Lê Văn Trung

KHÔNG VỀ

Không trở về! Ừ! Thôi đừng về!
Ga đời là những bến chia ly.
Ta con tàu kéo ngàn toa trống.
Mà sầu ta chứa một toa đầy.

Không trở về? Thì đã không về!
Sao lòng nắng hạn mà mưa bay!
Sao lòng tạnh ráo mà sương buốt!
Mà đất trời như ứa lệ cay!

Không về? Ừ! Thì thôi! Thế thôi!
Hà cớ chi mà cứ ngậm ngùi!
Hà cớ chi mà lòng quay quắt!
Hà cớ chi mà nhớ tới người!

Không trở về? Ừ, thôi cũng đành!
Hỡi ơi trời đất quá mông mênh!
Nào quê quán cũ? Người xưa cũ?
Chỉ còn ta đứng gọi tên mình.

                         Lê Văn Trung

KHÔNG VỀ

Ta đã không về Lời hẹn cũ
Tan như mây chiều trôi qua sông
Thôi nhé! Lòng nhau còn nỗi nhớ?
Thôi nhé! Đành thôi thời nhiễu nhương

Gió tạt quán đời Ly rượu tạm
Vành ly lạnh buốt hờn căm căm
Sao không ghé lại? Người ly khách!
Nâng chén mà say chuyện thế gian

Nâng chén mà say với đất trời
Núi mòn sông lở cố hương ơi
Một ta ngồi giữa chiều cô tịch
Thế sự vần xoay cuộc đổi dời

Hỡi người viễn khách! Dừng chân lại
Còn xót xa gì cung kiếm xưa
Vung tay hắt chén đời cay nghiệt
Lệ bầm đau buốt từng câu thơ

Này ai! Hỡi đầu non cuối bể
Đã bỏ đi, quên một ngày về
Thôi tạt vào đây, hiên quán nhỏ
Mà bầu mà bạn với cơn say

Em có vì ta mà rót cạn
Phương người ta uống một lần đau
Chén rượu tương phùng xin lỗi hẹn
Đất trời thiên cổ có chờ nhau!

                              Lê Văn Trung

KHÚC BI CA TÌNH YÊU TỰ DO

Anh mê hoặc đời anh
Bằng những ảo ảnh một tình yêu vĩnh cửu
Anh lừa mị đời anh
Bằng những ngụy trang một niềm tin tuyệt đối

Các em đã ngang qua cánh đồng đời anh vô tận
Bằng những khát vọng cuồng điên những đam mê cháy bỏng
Như nắng như mưa như bão giông bốn mùa biển động
Anh khao khát chiều xanh một phút tịnh lòng

Anh sợ một ngày ngọn lửa thanh xuân

Sớm tàn phai cuối trời ảo tưởng
Anh buộc chặt đời anh
Những giấc mơ ngày mai không bao giờ tới

Anh vẫn hành hương theo lời réo gọi
Phía chân trời vời vợi những hoàng hôn
Đốm lửa tình yêu như mẩu thiên thạch hàng triệu năm

Vừa rơi vừa cháy rụi
Anh rơi theo chút bụi giữa vô cùng

Các em đã băng qua cánh đồng đời anh
Với tâm hồn những cô gái Di-gan thảo nguyên hoang dã
Các em đã ngang qua không hề ngoái lại

Anh ngàn năm rêu phong ghềnh đá

Nhìn mây bay cuối những phương mù
Anh đói tự do trong cõi ngục tù
Anh khát tình yêu giữa vùng hoang mạc

Ngày ta sinh ra Chúa đã đặt một bàn tay lên trán
Dấu ấn bí tích cứu rỗi
Một đời ta là chuỗi dài sám hối
Anh chạy miệt mài theo bóng thời gian

Cay đắng ngậm ngùi trăm cuộc chia tan
Vẫn nô lệ một tình yêu vĩnh cửu
Vẫn nô lệ một niềm tin tuyệt đối

Anh đuối sức chìm trong vùng biển tối
Vẫn nghe lời réo gọi cõi vô biên
Các em ngang qua cánh đồng đời những hoan lạc những muộn phiền
Vẫn chưa một lần ngoái lại

Hỡi những bóng ma trần gian man dại
Lời gọi mời của tội lỗi bi thương
Là nỗi khổ đau ảo ảnh thiên đường
Là hạnh phúc đắm chìm trong hố thẳm

Anh lừa mị và mê hoặc đời mình
Để nuôi trồng khát vọng
Lời trăm năm kêu đòi sự sống
Rồi một chiều trên mặt đất tang thương
Cánh đồng đời anh nở chùm hoa dại
Đợi các em về
Dù đã vạn lần không hề ngoái lại
Những cô gái Di-gan tự do.

Việt Nam, Mùa đông 2009

                           Lê Văn Trung


KHUNG CỬA SỔ

 

nhớ người năm cũ qua đây
để vương sợi tóc lên ngày quạnh hiu
trăm năm tôi với bóng chiều
nương tay khung cửa tàn xiêu kiếp người.
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)


KHUYẾT VÀO ĐỜI NHAU

Mùa thu như người tình phụ
Áo vàng khăn lụa hoàng hôn
Vẫy tay đau hồn viễn xứ
Câu thơ chưa kịp úa vàng

Mùa thu như người tình phụ
Tóc cài hoa trắng chiều sương
Vẽ vào mây trời nỗi nhớ
Rồi bay theo tình muôn phương

Mùa thu đi không hò hẹn
Em khuyết vào tôi nỗi buồn
Dòng tôi con thuyền không bến
Về đâu? Đậu giữa bờ không

Em khuyết mùa thu tình muộn
Em khuyết vào trăng dỡ dang
Thu ơi mùa thu tình phụ
Khuyết vào đời nhau trăm năm.

                         Lê Văn Trung


KIẾP

 

Nghìn năm chưa hóa bướm
Thôi làm kiếp con tằm
Cạn khô dòng tinh huyết
Về tắm bến hư không

Lê Văn Trung 1998


KINH NGUYỆN

Có những lúc lòng buồn như bếp lạnh
Mà tàn tro hiu hắt giấc mơ người
Tình lận đận mấy phương buồn quên lãng
Tôi cầm tay mình nghe chạm nỗi tàn phai

Tôi cầm tay mình nhớ một dấu hương bay
Như chiếc lá mùa xưa vàng cuối nẻo
Cứ thao thức cả vạn lần không hiểu
Tình chưa xanh mà rơi nhạt bóng chiều

Cứ thao thức cả vạn lần như thể
Về trăm năm ngồi bên bếp tro tàn
Trời đất vì đâu mà tình hoài dâu bể
Mà lòng hoài đoài đoạn những chia tan

Ai đứng gọi giữa mịt mù thiên cổ
Lời than van như dấu lệ rơi buồn
Xin vị chút tình xưa mà ngồi lại
Bếp tàn tro tưởng niệm phút sau cùng.

                                   Lê Văn Trung

KỶ NIỆM

Em thiết tha với muôn vàn kỷ niệm
Những gam màu, những giai điệu tình xanh
Em hun hút cuối khung trời xa vắng
Em mịt mù trong tận cõi mông mênh

Tôi đứng lại giữa ga đời quạnh quẽ
Những toa tàu em mãi rộn ràng vui
Vẫn vun vút băng về miền quá khứ
Bên hiên chiều ngồi lại một mình tôi

Không ngoảnh lại, thôi cũng đừng ngoảnh lại
Chiều mưa tôi ướt cả nụ cười buồn
Tôi ngồi đếm những dòng mưa tháng bảy
Chảy theo em chút kỷ niệm sau cùng

Xin điểm trang cho chiếc vòng quá khứ
Cho một lần thơ nở muộn tình đau
Và thuyền em vẫn muôn đời bến cũ
Mà hồn tôi hiu hắt mấy bờ lau.

                             Lê Văn Trung



  

No comments:

Post a Comment

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...