Lạ - Lá Rụng – L’adieu – Lại Không Đề - Làm sao che kín nỗi buồn - Làm sao gặp cái sau cùng - Làm sao qua hết chùa Cầu - Lãng Quên - Làng Tôi - Lập Đông - Lệ ai hóa đá ngàn năm đợi chờ - Lệ Cát
LẠ
Về đây Lạ những con đường
Chợt nghe chiếc lá rụng buồn dưới chân
Về đây Nhớ một dòng sông
Chợt nghe sóng dội vào lòng nỗi đau
Nhớ gì không? Chuyện trước sau!
Lê Văn Trung
LÁ RỤNG
Anh ngồi nhìn chiếc lá rơi
ngoài hiên rất nhẹ như lời chiêm bao
Gặp nhau tàn cuộc vui nào
Bây giờ rụng giữa nỗi sầu thiên thu.
Lê Văn Trung
L' ADIEU (*)
Quê và quán một đôi lần ghé lại
Cuộc trần gian đã mấy bận đi, về
Lòng tiếc nuối mộng đời chia mấy nẻo
Nhớ hương rằm ngồi khóc giữa sương khuya
Nhành thạch thảo như một lần không thể
Nở vì thơ từng đóa lệ chia lìa
Bàn tay đó năm ngón buồn nhỏ bé
Thả về đâu từng cánh nhỏ hoa bay
Màu thu biếc trong mắt người ảo diệu
Đã trăm lần ngấn lệ khóc hương phai
Mỗi sợi tóc là một dòng sông chảy
Em chảy về đâu trong cõi hoang mê này
Lời tri ngộ ươm trong niềm chia biệt
Màu thu xanh nhành thạch thảo phai hương
Ta trở lại gọi em mùa trăng khuyết
Còn viền mây đọng lại giữa khuya sương.
(*) L' Adieu, tựa đề một bài thơ của Guillaume Apollinaire
Khi
về vấp một mùi hương
Ai ngờ té sấp giữa đường chiêm bao
Lê Văn Trung
LẠI KHÔNG ĐỀ
Khi ta biết trăm ngàn lần không thể
Vượt chính mình đạt thấu cõi vô biên
Thôi đành vậy ta còn đôi nhịp thở
Để thơ ta trọn vẹn với ân tình
Khi ta biết muôn đời là rơm cỏ
Xác thân này xin bón cõi trăm năm
Tình em sẽ bên mộ sầu rực rỡ
Nở cùng ta, em nhé, triệu bông bồng.
Lê Văn Trung
LÀM SAO CHE KÍN NỖI BUỒN
(tặng Uyên Hà – Hoàng Lộc
& Ngọc Bích)
Lê Văn Trung
Nguồn: "Cát Bụi Phận
Người, nxb Văn Nghệ 2006
LÀM SAO GẶP CÁI SAU
CÙNG
2002 Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)
LÀM SAO QUA HẾT CHÙA
CẦU
LÃNG QUÊN
Có lẽ lòng nhau đã lãng quên
Có lẽ tình nhau quá muộn phiền
Em về gom nhặt niềm xưa cũ
Lửa cháy tro tàn hết nợ duyên
Rồi cũng tàn thu, cũng úa đông
Em thay xiêm áo, phấn son hồng
Con bướm ngày xưa quên vườn cũ
Người qua đò xưa quên dòng sông
Rồi cũng vàng đêm, cũng trắng sương
Đất trời ủ quạnh nụ quỳnh hương
Hỡi ơi hoa nở nghìn năm cũ
Lạnh trắng trong tôi một đóa buồn
Năm mươi năm không đợi không chờ
Bỗng người về hát giữa cơn mơ
Hay là tiếng hát từ thiên cổ
Khóc cuộc tình duyên chết sững sờ.
Lê Văn Trung
LÀNG TÔI
***
Tạp chí Bách khoa số 308, ngày 1-11-1969
Lê Văn Trung
Ở đây buổi chiều không có nắng
Hình như Sài Gòn đang lập đông
Ở đây buổi chiều trôi rất chậm
Hình như lòng tôi chưa hoàng hôn
Ở đây gió chiều ru nhè nhẹ
Vừa đủ rung lên một tiếng đàn
Và để nghe vàng rơi rất khẻ
Theo cánh chim chiều bay qua sông
Ở đây mây chiều không buồn trôi
Trời đang lập đông trong lòng tôi
Hình như chiếc lá mùa thu cũ
Còn nhớ thương ai không đành rơi.
Lê Văn Trung
LỆ AI HÓA ĐÁ NGÀN NĂM ĐỢI CHỜ
Lê Văn Trung
LỆ CÁT
Tôi ngồi viết bài thơ tình lên cát
Nha Trang ơi Nha Trang
Em đâu đó tận phương người xa lắc
Không về cùng tôi biển trắng Nha Trang
Như bài huyền ca trên cát trắng Nha Trang
Nghe tiếng hát em đêm Thềm Xưa rêu úa
Đêm Thềm Xưa tôi bên hè phố lạ
Khi lòng xưa em gửi lại phương người
Tôi viết bài thơ tình lên cát trắng tinh khôi
Bài thơ chảy tan trùng trùng lệ cát
Lê Văn Trung
No comments:
Post a Comment