Monday, September 21, 2020

Lạ - Lá Rụng – L’adieu – Lại Không Đề - Làm sao che kín nỗi buồn – Làm sao gặp cái sau cùng - Làm sao qua hết chùa Cầu - Lãng Quên - Làng Tôi - Lập Đông - Lệ ai hóa đá ngàn năm đợi chờ - Lệ Cát

 Lạ - Lá Rụng – L’adieu – Lại Không Đề - Làm sao che kín nỗi buồn - Làm sao gặp cái sau cùng - Làm sao qua hết chùa Cầu - Lãng Quên - Làng Tôi - Lập Đông - Lệ ai hóa đá ngàn năm đợi chờ - Lệ Cát  


LẠ

Về đây Lạ những con đường
Chợt nghe chiếc lá rụng buồn dưới chân
Về đây Nhớ một dòng sông
Chợt nghe sóng dội vào lòng nỗi đau


Nhớ gì không? Chuyện trước sau!

Tang thương tiếp cuộc bể dâu trùng trùng
Về đây Lạ cả nỗi buồn
Trời ơi! Lạ cả máu xương phận người.

                                   Lê Văn Trung

LÁ RỤNG

Anh ngồi nhìn chiếc lá rơi
ngoài hiên rất nhẹ như lời chiêm bao
Gặp nhau tàn cuộc vui nào
Bây giờ rụng giữa nỗi sầu thiên thu.

                                  Lê Văn Trung

L' ADIEU (*)


Quê và quán một đôi lần ghé lại
Cuộc trần gian đã mấy bận đi, về
Lòng tiếc nuối mộng đời chia mấy nẻo
Nhớ hương rằm ngồi khóc giữa sương khuya

Nhành thạch thảo như một lần không thể
Nở vì thơ từng đóa lệ chia lìa
Bàn tay đó năm ngón buồn nhỏ bé
Thả về đâu từng cánh nhỏ hoa bay

Màu thu biếc trong mắt người ảo diệu
Đã trăm lần ngấn lệ khóc hương phai
Mỗi sợi tóc là một dòng sông chảy
Em chảy về đâu trong cõi hoang mê này

Lời tri ngộ ươm trong niềm chia biệt
Màu thu xanh nhành thạch thảo phai hương
Ta trở lại gọi em mùa trăng khuyết
Còn viền mây đọng lại giữa khuya sương.

(*) L' Adieu, tựa đề một bài thơ của Guillaume Apollinaire

Khi về vấp một mùi hương
Ai ngờ té sấp giữa đường chiêm bao

                                   Lê Văn Trung


LẠI KHÔNG ĐỀ

Khi ta biết trăm ngàn lần không thể
Vượt chính mình đạt thấu cõi vô biên
Thôi đành vậy ta còn đôi nhịp thở
Để thơ ta trọn vẹn với ân tình

Khi ta biết muôn đời là rơm cỏ
Xác thân này xin bón cõi trăm năm
Tình em sẽ bên mộ sầu rực rỡ
Nở cùng ta, em nhé, triệu bông bồng.

                              Lê Văn Trung

LÀM SAO CHE KÍN NỖI BUỒN 

(tặng Uyên Hà – Hoàng Lộc & Ngọc Bích)


yêu nhau hóa đá cũng chờ
sao em vội bước sang bờ sông kia
để tôi nhìn buổi đi về
nghe con sáo hót buồn tê cả chiều

đàn ai lửng một câu kiều
buồn mang mang nhớ buồn hiu hiu buồn
cho tình vỗ cánh sang sông
tôi về bến cũ ngồi trông bên trời

lòng như khóm lục bình trôi
từng con nước cuốn xa rồi bờ xưa
quê người sớm nắng chiều mưa
em còn nghe tiếng gió mùa sang đông ?

tôi che cho kín nỗi buồn
làm sao dấu hết long đong phận người
thà như khóm lục bình trôi
nghe con sáo hót ngậm ngùi ngàn năm.

                                 Lê Văn Trung

Nguồn: "Cát Bụi Phận Người, nxb Văn Nghệ 2006

 

LÀM SAO GẶP CÁI SAU CÙNG

 

ta đi tìm cái thật gần
đưa tay chạm cõi phù vân tưởng là
ta đi tìm cái rất xa
lời vô âm vọng buồn qua kiếp người

ta đi tìm cái đầy vơi
bước chân hụt giữa ngậm ngùi đời em
ba trăm năm hỡi Tiên Điền
lệ người đã cạn lụy phiền gì nhau

ta đi tìm cái ban đầu
lỡ tay chạm đến ngàn sau ngỡ rằng
ta đang tìm cõi vĩnh hằng
muôn thu gom lại đọ bằng phút giây

rồi ra lạc giữa chốn này
câu thơ thần ứng đọa đày đời thơ
xin về ngủ giấc hư vô
ta quên ta đã từng giờ hiện sinh

ta đi tìm lại chính mình
nào hay lạc lối vô minh mịt mù
đến từ đâu?  về cõi nào?
lời thơ hiu quạnh tan vào hư không

ta đi tìm cái sau cùng
lạnh tăm đầu núi nửa vòng trăng non
mới hay trong cái mất còn
làm sao biết được cội nguồn của nhau

2002 Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)

 

LÀM SAO QUA HẾT CHÙA CẦU

 

ta chưa qua hết Chùa Cầu
là chưa qua hết bể dâu lòng người
hồn thiên cổ - bóng trăng soi
rêu in mái lạnh vọng lời trăm năm
người xưa đâu? Bước thăng trầm
sông Hoài bến cũ thuyền không trở về

ta chưa qua hết cơn 
dấu chân ai tự nghìn xưa đá mòn
Là chưa qua hết Hội An
mà nghe sâu thẳm từng vần cổ thi

chưa qua hết nỗi sầu này
làm sao qua hết sâu dày thế gian
còn nguyên huyền bí Hội An
cuộc tìm kiếm ở tận ngàn năm sau

ta chưa qua hết Chùa Cầu
làm sao qua hết nỗi đau nhân tình
cái vòng hệ lụy quẩn quanh
ta đi tìm bóng dáng mình thưở xưa

Hội An nét cổ thư mờ
Hồn rêu phong tự bao giờ hỡi em
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)
(Tháng chạp, Tân Tỵ, Đà Nẵng, ngày mãn tang mợ)


LÃNG QUÊN

Có lẽ lòng nhau đã lãng quên
Có lẽ tình nhau quá muộn phiền
Em về gom nhặt niềm xưa cũ
Lửa cháy tro tàn hết nợ duyên

Rồi cũng tàn thu, cũng úa đông
Em thay xiêm áo, phấn son hồng
Con bướm ngày xưa quên vườn cũ
Người qua đò xưa quên dòng sông

Rồi cũng vàng đêm, cũng trắng sương
Đất trời ủ quạnh nụ quỳnh hương
Hỡi ơi hoa nở nghìn năm cũ
Lạnh trắng trong tôi một đóa buồn

Năm mươi năm không đợi không chờ
Bỗng người về hát giữa cơn mơ
Hay là tiếng hát từ thiên cổ
Khóc cuộc tình duyên chết sững sờ.

                               Lê Văn Trung


LÀNG TÔI


Làng tôi đó, bến chiều sông khói muộn,
Vương chân buồm thuyền đậu cuối sông xa
Đỉnh Cà Tang đã mấy mùa dâu biển,
Cho gió sương phai mái tóc mẹ già.

Hà Lam xưa vắng người qua Mỹ Lược.
Chắc bây giờ em đã bỏ nương dâu,
Dắt dìu nhau đi dù đường xuôi ngược,
Dù mấy sông xưa gãy mấy nhịp cầu.

Em bỏ Duy Xuyên, em rời Đại Lộc,
Tay bế con thơ, nước mắt lưng tròng.
Bom rớt sau lưng, đạn vèo trước mặt,
Cố chạy cho qua những ngày long đong.

Làng tôi đó, lạnh tăm đình ngói đổ,
Không người mô về cho lúa trổ bông.
Hay cánh đồng hoang đã còi nắng lửa?
Và máu xương phơi trắng lợp cánh đồng!

Lòng mẹ Thu Bồn nối rừng tiếp biển,
Giờ cách ngăn thêm trăm ngã hận thù.
Tôi đứng bên này hàng rào giới tuyến,
Nhìn xóm thôn xa khói đạn mịt mù.

                        ***

Ôi biết bao giờ tôi còn trở lại,
Lên đỉnh Cà Tang nhìn xuống Đại Bình.
Lòng nhủ lòng quê hương còn đó,
Và đã qua rồi những ngày đao binh.

Tạp chí Bách khoa số 308, ngày 1-11-1969                

Lê Văn Trung

 LẬP ĐÔNG

Ở đây buổi chiều không có nắng
Hình như Sài Gòn đang lập đông
Ở đây buổi chiều trôi rất chậm
Hình như lòng tôi chưa hoàng hôn

Ở đây gió chiều ru nhè nhẹ
Vừa đủ rung lên một tiếng đàn
Và để nghe vàng rơi rất khẻ
Theo cánh chim chiều bay qua sông

Ở đây mây chiều không buồn trôi
Trời đang lập đông trong lòng tôi
Hình như chiếc lá mùa thu cũ
Còn nhớ thương ai không đành rơi.

                           Lê Văn Trung


LỆ AI HÓA ĐÁ NGÀN NĂM ĐỢI CHỜ


Như con dơi về trú đông
Trong hang đời quạnh một vùng tối đen
Có người lỡ cuộc tình duyên
Áo sương tìm động u huyền lãng quên

Như con vượn lẻ đầu non
Tàn hơi tiếng hú chảy mòn suối khe
Có người tìm thấy trong mơ
Câu thơ mắc cạn ven bờ đá rêu

Như con chim nhạn kêu chiều
Tiếng đau rụng dưới chân đèo nhân gian
Có người giữa cuộc chia tan
Lệ ai hóa đá ngàn năm đợi chờ.

                        Lê Văn Trung

LỆ CÁT

Tôi ngồi viết bài thơ tình lên cát
Nha Trang ơi Nha Trang
Em đâu đó tận phương người xa lắc
Không về cùng tôi biển trắng Nha Trang


Không về cùng tôi Tôi mãi dã tràng
Tôi ngồi vẽ bài thơ tình lên cát
Nha Trang ơi Nha Trang
Gọi tên em tôi gọi cuộc tình buồn

Như bài huyền ca trên cát trắng Nha Trang
Nghe tiếng hát em đêm Thềm Xưa rêu úa
Đêm Thềm Xưa tôi bên hè phố lạ
Khi lòng xưa em gửi lại phương người

Tôi viết bài thơ tình lên cát trắng tinh khôi
Bài thơ chảy tan trùng trùng lệ cát

Lời thơ chảy theo vợi vời giọng hát
Nha Trang tôi về nghe sóng gọi tên em
Tôi dã tràng xây những đền tháp linh thiêng
Trôi theo sóng Tôi trôi hoài theo sóng
Ôi dã - tràng - tôi, lệ cát Nha Trang.

                                   Lê Văn Trung

 

No comments:

Post a Comment

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...