Nghìn Năm Lụy Phiền – Nghìn Phương Mù Biệt - Ngồi Giữa Chiều Cô Tịch - Ngồi Gọi Tên Mình Giữa Lãng Quên - Ngồi Lại Cùng Tôi - Ngồi Lại Với Nhau – Ngồi Một Mình Ở Ven Đường
NGHÌN NĂM LỤY PHIỀN
Đà
Nẵng 2002 – Lê Văn Trung
Nghìn Phương Mù Biệt
Tôi trải
tình tôi xuống mặt hồ
Thuyền em lướt nhẹ như chiêm bao
Mà tôi đau buốt từng con sóng
Vỗ mãi bờ xanh đến bạc đầu
Tôi thắp thơ
buồn trăm ngọn nến
Em về chải tóc dưới sương trăng
Sương rụng vào thơ tôi thầm lặng
Để lạc nhau từ một thoáng hương
Tôi vẽ màu
đêm vào lãng quên
Mà sao gió réo gọi không ngừng
Con chim buồn mớ trong tàng lá
Nỗi nhớ hao gầy rơi xuống đêm
Tôi khâu tôi
vá từng manh áo
Áo thuở màu thu đã úa phai
Chừng nghe hơi ấm từ muôn kiếp
Mà đảo điên chùng men đắng cay
Tôi gọi
nghìn phương - phương mù biệt
Thuyền đã muôn trùng quên bến xưa
Tôi gọi nghìn phương - phương bất tuyệt
Tiếng gọi rơi chìm trong giấc mơ.
Lê Văn Trung
20. 06. 20
NGỒI
GIỮA CHIỀU CÔ TỊCH
Chiều nay ngồi giữa chiều xa xứ
Chén rượu buồn tênh chạnh nhớ người
Cổ nhân cuồng sĩ thiên bôi thiểu
Sao bỏ mình ta giữa đất trời
Đâu phải vì thơ, đâu phải bạn
Rượu đời chảy mãi chẳng vì đâu
Ta cũng chỉ là tên mạt vận
Uống hoài mà không nhẹ niềm đau
Đâu phải vì ngươi đâu phải ta
Rượu thiên thu chảy suốt thiên hà
Ta đứng bên trời vai áo bạc
Nhớ màu khói nhạt cuối quê xa
Đâu phải vì em đâu phải người
Rượu giang hồ chén cạn chén vơi
Chén cuối trời Nam mơ biển Bắc
Ai rót đầy ta chén ngậm ngùi
Đâu phải màu hoa xưa đã phai
Áo chiều xưa đã nhạt đã nhàu
Mà ta lận đận phương trời lạ
Đời vẫn còn nhoi nhói vết đau
Chiều nay ngồi giữa chiều cô tịch
Chẳng uống mà say đến chạnh lòng
Dẫu bỏ trăm năm về với đất
Ta còn xanh mãi những chờ mong.
Lê Văn Trung
NGỒI GỌI TÊN MÌNH GIỮA LÃNG QUÊN
Khi chiếc lá bên đường
Đã vàng phai mùa rụng
Anh níu hoài bóng anh
Nhập nhòe trong hư tưởng
Khi
lòng anh chạm đất
Khi tình anh tan sương
Đau gì mà thương xót
Gửi chi nhau tình buồn
Anh cố nhớ tên anh
Trong cuộc người quên lãng
Anh thầm gọi tên anh
Giữa đất trời tịch lặng
Thôi đành thôi gửi lại
Những dang dở đời nhau
Bên chân cầu dĩ vãng
Nghe sóng đời hư hao
Anh thầm gọi tên anh
Tiếng mưa buồn vọng mãi
Anh níu hoài bóng anh
Nghe nhạt nhòa sương khói.
Lê Văn Trung
NGỒI LẠI CÙNG TÔI
( Thơ cho Cõi Im Lặng )
Hãy ngồi lại! Hãy vui cùng tôi với!
Trời đang xanh và mây trắng đang hồng
Lòng đang nhuộm một màu thu vời vợi
Tình đang thơm như đóa nguyệt vừa ươm
Hãy ngồi lại, trải tình lên cỏ mượt
Trời trong veo và gió đẫm hương người
Từng nhịp vỡ trong tim hồng náo nức
Con bướm tình cũng vỗ cánh reo vui
Hãy ngồi lại, đây hoàng hoa lục diệp
Trời đang sương và nắng phấn hương vàng
Cho xiêm áo nở bừng hoa ngũ sắc
Và tóc huyền chảy biếc mộng đài trang
Hãy ngồi lại, đây trầm hương mộc dược
Đây đàn tơ, đây phím ngọc huyền cầm
Em sẽ hát lời Thánh Tình diễm tuyệt
Trái tim tôi chuông nguyện nhiệm mầu rung.
Lê Văn
Trung
NGỒI LẠI VỚI NHAU
Ngồi lại với nhau một lần em ạ
Chiều đang rơi từng giọt xuống hiên đời
Chiều đang gọi bên kia đồi sương phủ
Chiều đang chìm trong nỗi nhớ chơi vơi
Hãy ngồi lại lặng nghe lời của gió
Gió giang hồ phiêu giạt suốt đời ta
Gió phong ba trong hồn đời giông bão
Gió điêu tàn rụng nát cánh phù hoa
Ngồi lại với nhau nghe lá mùa kể lể
Chiều vàng thu em mặc áo thu vàng
Chiều hồng xuân em quần nhung áo lụa
Chiều sầu đông chiều nhỏ lệ chia tan
Ngồi lại đi em sông đời tôi còn chảy
Mây đời tôi còn bạt gió muôn trùng
Xin ngồi lại một lần là mãi mãi
Một lần thôi là chạm đến vô cùng
Chiều nay gió Chiều nay mưa
Và Chiều nay Ngồi lại
Cho cuộc tình giông bão một lần thôi
Và một lần Chảy máu Vết thương tôi.
Lê Văn Trung
NGỒI MỘT MÌNH Ở VEN ĐƯỜNG
Lê Văn Trung (Cát
bụi phận người)
No comments:
Post a Comment