Ngồi quán sau mười lăm ngày giãn cách - Người Đã Đến Và Người Đã Đi - Người Đi – Người đi không hẹn quay về - Người Đi Tìm Cái Bóng Của Mình – Người dưng - Người Họa Sỹ Vẽ Những Cơn Mơ
Ngồi Quán Sau Mười Lăm Ngày Giãn Cách
Nhìn cô chủ quán buồn se sắt
Ta thấy đời ta chẳng khác gì
Sự sống bao trùm quanh nỗi chết
Lệ nào đong hết nỗi phân ly
Nhìn cô chủ quán ngồi như tượng
Cô khóc hay là ta khóc ai
Giọt cafe quạnh như màu máu
Nhỏ xuống trần gian tiếng thở dài
Quán vắng hay lòng ta hoang vắng
Người đã xa, tình cũng quá xa
Đất trời lặng ngắt như bia mộ
Và bóng ta ngồi như bóng ma
Quán vắng hay lòng ta mờ đục
Chẳng thấy nhau và không nhìn nhau
Đất trời hiu hắt như hoang mạc
Ta buồn nghe máu vỡ niềm đau
Thôi cô chủ quán ta đi đây
Bàn ghế lặng câm lời chia tay
Mộ địa đời nhau ai vừa lấp
Bỏ lại đìu hiu hạt cát này.
Lê Văn Trung
24.04.20
NGƯỜI ĐÃ ĐẾN VÀ NGƯỜI ĐÃ ĐI
Người đã đến và sẽ đi như đã
Một lần qua và ghé lại đôi lần
Đã ghé lại căn nhà xưa buổi ấy
Trái tim còn run rẫy đóa thanh tân
Người
ghé lại và đôi lần chợt thấy
Trái tim tôi dòng máu cạn khô dần
Ôi dòng máu từng nghẹn ngào tuôn chảy
Từng nghẹn ngào như tuyết lở băng tan
Người đã đến và sẽ đi như đã
Trần gian ơi lời từ tạ sau cùng
Là lời của lệ tuôn mềm sỏi đá
Từ nguồn cơn của hủy diệt bi thương
Là lời của lòng phù vân thiên cổ
Của tình ta từ chia biệt muôn trùng
Người đã đến và sẽ đi như đã
Tình xanh ơi ai nhuộm lá thu vàng
Khi trời đất sầu tuôn màu nắng úa
Dòng sông tôi vổ mãi phía bờ không
Người đã đến và thôi là vĩnh biệt
Trần gian ơi ta đã phụ nhau rồi
Người đã đến và đi không tưởng tiếc
Dù lòng xưa còn cháy mãi chưa nguôi.
Lê Văn Trung
NGƯỜI ĐI
Mai người đi trên những toa tàu
Có đầu tàu nhả khói lên cao
Mỏng manh như một bàn tay ảo
Đã vẫy chào nhau tự kiếp nào
Mai người đi đường xa chập chùng
Nắng mai chìm lạnh trong sương giăng
Có phiến mây chiều trôi rất thấp
Có gió vương trên sợi tóc buồn
Mai người đi lũng thấp đồi cao
Suối tiễn người suối chảy nôn nao
Có thấy hồn tôi như đá cuội
Nằm quá đìu hiu dưới vực sầu
Mai tàu đi, tàu đi rất xa
Có bao giờ nhớ một sân ga
Tôi thắp hoàng hôn chờ đợi mãi
Đóm lửa tình duyên cũng nhạt nhòa.
Lê
Văn Trung
NGƯỜI ĐI KHÔNG HẸN QUAY VỀ
Chẳng lẽ đi là đi biền biệt
Năm năm, mười năm cũng không về
Chẳng lẽ ra đi là tuyệt tích
Nghìn năm chưa dứt cuộc phân ly
Có những chuyến
tàu không sân ga
Có những kiếp đời không quê nhà
Tàu đi không hồi còi đưa tiễn
Người đi không một lời chia xa
Như người
thiên cổ qua sông vắng
Chủy thủ rơi chìm dưới đáy sông
Cái nghĩa sinh ly cùng tử biệt
Nhẹ tênh như một chiếc lông hồng
Như người
thiên cổ qua sông vắng
Một đi là không hẹn tương phùng
Mà sao lòng người như ngọn sóng
Réo sầu trong suốt cõi trăm năm
Cứ tưởng bên
trời xa cố xứ
Có ai ngồi đợi bên triền sông
Ngắm mãi mây tan chiều vô định
Thầm hỏi người có trở về không?
(viết cho
tháng Tư)
Lê Văn Trung
NGƯỜI ĐI TÌM CÁI BÓNG CỦA MÌNH
Khi buồn quá anh đi lên đi xuống
Chẳng hết buồn lại đi tới đi lui
Anh lên xuống tới lui hoài cũng mỏi
Anh nhìn anh chẳng giống một con người
Anh long ngong lóng ngóng đứng ngồi
Anh ngọng nghịu anh khật khùng ca hát
Anh ngồi đếm nước mắt anh từng giọt
Rơi âm thầm thấm mặn cả đời anh
Anh vẫn dại khờ đi quẩn đi quanh
Đi ngược đi xuôi đi hoài không tới
Anh ngồi đếm giọt mưa buồn trên áo
Áo của người ngồi đợi bến trăm năm
Cỏ rơm anh không ấm chỗ em nằm
Xin lót cả thơ tình anh viết muộn
Xin lót cả linh hồn anh rất mỏng
Như mùa thu rất mỏng ở trong lòng
Như mùa thu anh vội chớm sang đông
Anh chạy trăm vòng theo bóng đời anh
Cuộc đuổi bắt, cuộc săn tìm vô vọng
Cứ quanh quẩn cứ vào ra lên xuống
Anh miệt mài như một kẻ bán rong
Anh bán tang thương đau ruột xé lòng
Bán chìm nổi một đời thơ lận đận
Anh rong ruổi khắp năm cùng tháng tận
Anh kiếm tìm anh trong cát bụi của Người
Sợi tóc nào rơi quá đổi ngậm ngùi
Anh bất chợt nhận ra mình xa lạ
Đi quanh quẩn ở trong lòng huyệt mộ
Mà vạn lần vọng tưởng một trần gian
Gửi lại cho em địa ngục thiên đàng
Nơi anh biết cỏ rơm đời chẳng ấm
Xin đốt hết bài thơ tình viết muộn
Gom chút tro than gửi phút sau cùng
Một tối em về trời vội sang đông
Đâu thấy hút huyệt mồ anh sâu thẳm
Đâu thấy bóng anh chập chờn lên xuống
Vẫn chưa đành bỏ lại, chẳng đành quên.
Lê Văn Trung
NGƯỜI DƯNG
Thì tránh gì thủy chung
Còn nhìn nhau xa lạ
Thì nói gì yêu thương
Thà đành như chiếc lá
Rụng bên đồi thu mưa
Thà đành như gỗ đá
Trái tim mù xác xơ
Thà đành như mây bay
Tan nhòa cơn bão rớt
Thà đành như bàn tay
Níu hoài cơn mộng chết
Thà chẳng là chiên ngoan
Ăn mày ơn thánh sủng
Thà tro tàn trăm năm
Bay trong rừng tuyệt vọng.
Lê Văn Trung
NGƯỜI HỌA SỸ VẼ NHỮNG CƠN MƠ
Tôi hoài vẽ một vầng trăng
Mà sao mãi khuyết về bên xứ người
Đã đành tình cũng quên nhau
Nửa vành trăng lạnh một màu sương khuya
Tôi hoài vẽ một cơn mơ
Người về hụt giữa đôi bờ chiêm bao
Đã đành quên chuyện trước sau
Chuyện trăm năm trắng "mạch đầu liễu dương"
Tôi hoài vẽ một nỗi buồn
Còn nghe hiu hắt mùi hương tóc chiều
Vẽ hoài từng nỗi phôi phai
Tình như mây trắng bay hoài trong thơ.
Lê Văn Trung
No comments:
Post a Comment