TA NGƯỢC CHIỀU SINH TỬ ĐẾN VÔ BIÊN
Em vẽ một vòng cong vào đường bay vũ trụ
Như cánh chim cắt ngang bầu trời
Để cho ta suốt một đời lam lũ
Cặm cụi viết thơ tình phung phí cuộc rong chơi
Em tắt một vầng trăng
Vùi lấp hết sao trời
Đêm ba mươi đời mình ta như kẻ đui mù bước đi bằng trí huệ một ngàn năm khổ
hạnh
Bằng tinh huyết thi ca
Bằng nhiệm mầu hiễn Thánh
Ta mãi đi tìm thứ ánh sáng chiêm bao
Ta mãi đi tìm dù chỉ một vì sao
Trong vết cắt của đường bay vũ trụ
Ta dẫu biết triệu triệu năm ánh sáng
Người ta bảo thi ca là nguồn cơn của hủy diệt
Để soi tìm vĩnh cửu giữa vô biên
Người ta bảo tình yêu là một đường bay không bao giờ có thật
Chỉ tỏa hương vào cơn mộng ảo huyền
Và mùi hương là độc dược thần tiên
Để hủy diệt và hồi sinh bất tử
Em vẽ một vòng cong vào đường bay vũ trụ
LTS: Tịnh khúc là một trường thi được tác giả sáng tác vào tháng Giêng, tháng Hai - năm 2008 tại Đà Nẵng, Hội An, Cù Lao Chàm trong dịp ông từ Đồng Nai về thăm lại quê nhà. Bài thơ dài này gồm ba phần. Chúng tôi xin trích một vài đoạn để quí bạn có thể thưởng thức những bài thơ mới nhất của ông.
Phần Thứ Ba (trích đoạn)
2.
Buồn chết từ đêm qua
Trăng một màu non khuyết
Em tàn phai nhật nguyệt
Đồi vú chiều sương pha
Ta niệm tình vô thỉ
Em khấn tình vô chung
Em cuối bãi vô cùng
Ta đầu ghềnh vong diệt
Một mai đời sẽ hết
Ta chẳng được tìm nhau
Thịt xương còn run rẩy
Mắt không nhìn không thấy
Tai chẳng vọng chẳng nghe
Máu thơm nồng có chảy
Qua hết cõi trần đau
Ôi giọt máu ban dầu
Rơi đỏ tình oan nghiệt
Ta trót dại tìm nhau
Ghì siết cơn hủy diệt
Buồn chết từ đêm qua
Trăng một màu non khuyết
Em có phải em là
Trong cuộc tình nguyên tội?
3.
Đêm một màu trăng bạc
Cù lao Chàm mưa sương
Đêm toả vào đôi mắt
Lời hát đượm trầm hương
4.
Buổi sáng anh ra vườn
Buồn nôn lên nỗi buồn đêm qua
Nhấp một tí cặn café từ đêm qua
Nghĩ về giấc mơ đêm qua
Buồn nôn
Anh buồn nôn nỗi buồn đêm qua
5.
Hỡi cô gái có đôi mắt mang nỗi buồn của tôi
Đừng nhìn vào giấc chiêm bao
Tôi đang tự sát
Máu đỏ lắm em biết không
Chảy qua đời tôi
Như dòng nước mắt
Đỏ một màu oan nghiệt trong thơ
Hởi cô gái có đôi mắt mang nỗi buồn của tôi
Đừng đọc
Em ơi
Những dòng thơ mang nỗi buồn
Trong chiêm bao
Tự sát
7
Đêm vơi
Buồn chậm.
Bước rời
Tôi
Sương cố quận
Khóc người
Phù vân.
8*
Trăng từ cổ sử
Bờ sương
Em từ mộng mị
Nồng hương
Nguyệt rằm
Tôi từ đáy mộ
Trần gian
Về đây
Kể chuyện
Điêu tàn
Xuân Thu
Cùng em
Mở cửa ngục tù
Lời mê
Còn vọng
Cuối mù
Sương
Khuya.
19
Nguyệt thơm
Hương ngọt
Đêm rằm
Hương thơm
Đêm nguyệt
Ngọt rằm
Đồi lan.
40
Đôi phen lận đận cuộc vào
Bấy phen ta vẫy tay chào cuộc ra
Quẩn quanh trong cõi người ta
Ra - Vào mấy cuộc như là cuộc chơi.
47
Tôi đã khóc thương đời tôi ở lại
Chiều đưa tang có kẻ gọi lên trời
Ôi trái đất đã khan lời réo mỏi
Đi! Đi! Đi! Cho kịp chuyến tàu xuôi
Em cứ vui, giot lệ xám, mây chiều
Vòng hoa héo, lời tiếc thương đã nhạt
Tôi chỉ xót thương đời tôi lầm lạc
Năm mươi năm xuôi ngược cõi con người
Em cứ vui, giọt lệ héo, phai phôi
Hồn cũng úa như chút lòng cây cỏ
Tôi ở lại, thương tôi nằm dưới mộ
Nghe tiếng chiều hợp xướng khúc chiều xưa
Nghe tiếng chiều rơi rụng lá chiều mưa
Em tóc ướt hong tình trăng thiếu phụ
Tôi nằm lại gió sương đời vây phủ
Nuốt ngậm ngùi, vắt kiệt chút tàn hương
50
Ra đi mỏi mệt quay về
Quay về chỉ thấy bốn bề chiêm bao
Ra đi từ ngọn nguồn nào
Quay về chỉ thấy trắng màu vô biên
Ra đi những bước quàng xiên
Quay về những bước đảo điên lệ trào
Giấc đời mộng chảy về đâu
Đi - Về hai nẻo, xin chào nhân gian!
56
Ở cuối chân trời mù sương
Có một người đang khóc
Thế giới này
Thiếu một lời
An ủi
Cho nhau.
59
Tôi thường nhủ lòng tôi
Hãy yêu thương cuộc sống này
Dù trái tim tôi
Chảy máu.
66
Anh vốn yêu thương cuộc sống này
Yêu thương luôn cả những điều bội bạc
Em đã dành cho anh
Như một ân - huệ - đớn - đau - của - hạnh - phúc
Yêu thương luôn những điều không có thực
(Mà có điều gì có thực không em?
Trong cuộc đời
Kể cả những điều em bội bạc).
68
Con quỳ hôn cỏ xanh cùng đá sỏi
Những bông vàng bông trắng giữa đồi sương
Bông mua tím cả vùng trời quê ngoại
Linh hồn ơi tha thiết một mùi hương.
70
Tiếng gà gáy vọng trong sương
Bàn chân muôn dặm
Con đường chiêm bao
Huỳnh Dương
Cố quận
Xin chào
Hồn ly hương
Trắng
Môt màu
Bạch vân.
73
Có tiếng hát cuối con đường mù sương
Muộn màng
Trăng thiếu phụ
Tiếc gì nhau một lời
Chưa nói
Tiếng thở dài đau buốt cả chiêm bao.
108
Chim gỏ kiến
Miệt mài
Thân cổ thụ
Ta gỏ vào đá núi
Tìm ai?
109
Bắp trổ cờ
Phất phơ nương rẫy
Ngàn năm sau
Ai thấy
Đàn bướm cũ
Còn bay?
110
Nghìn năm cũ gặp nhau
Nón rơm giày cỏ
Nghìn năm sau về đâu
Rượu giang hồ
Chén bể Chén dâu
Cỏ vàng bia mộ.
111
Thăm thẳm ngàn xanh
Sao Trên Rừng
Phương Bối
Ướt trang kinh
Lão du sỹ
Giật mình
Ai gọi?
(Tặng thi sỹ NĐS)
112
Mây trắng bay
Mây trắng bay
Ngàn năm mây trắng bay
Chỉ phương này
Một người
Ở lại.
120
Nhẹ như mây
Vì đâu đọng lại
Thế gian này
Mãi mãi.
Lê Văn Trung
(những khúc viết tặng Lão Du Sỹ trích trong TỊNH KHÚC năm 2008)
TÌNH NHẸ RƠI TRÊN PHÍM NGUYỆT CẦM
Hình như hương sắc nghìn năm cũ
Theo gió thu vàng rơi xuống thơ
Và em hương sắc thời xuân nữ
Về thắm vô cùng những giấc mơ
Hình như gió réo tình thao thiết
Chạm áo vàng thơm lụa mới thu
Hình như tóc rối bời câu hát
Chảy buốt từng cơn mộng sững sờ
Em về? Hay bóng mùa sương cũ
Trắng ngợp vườn xanh trắng diệu kỳ
Em về? Hay nắng hồng đang nở
Hay rừng ảo mộng chập chờn bay
Hay những mùa hoa rất dị thường
Như là mầu nhiệm của thanh xuân
Em về nở đóa quỳnh trinh bạch
Thơ cũng vì hoa mà tỏa hương
Ai đã chờ em năm mươi năm
Tôi thức chờ em nghìn đêm rằm
Thiên thu gió réo lời thu hát
Tình nhẹ rơi trên phím nguyệt cầm
Lê Văn Trung
TÌNH THU
Yêu quá đổi những màu thu diệu vợi
Áo vàng thơ vừa chạm giấc mơ chiều
Tôi cứ ngỡ em từ trong tình sử
Nắng lụa hồng ươm mắt ngọc trong veo
Lòng xanh biếc trải hồn xanh cỏ biếc
Bước ngọc ngà từng đóa nở như trăng
Tôi cứ ngỡ em từ trong cổ tích
Như từ trong huyền thoại cõi thần tiên
Đây rượu mật, đây men hồng môi ngọc
Đây trầm hương, đây da thịt lụa là
Tôi cứ ngỡ em từ trong truyền thuyết
Điệu nghê thường, dáng ngọc quá kiêu sa
Ôi nhẹ quá, áo mây vờn như múa
Cứ chập chùng ẩn hiện tựa chiêm bao
Em từ đâu mà về như trăng nở
Thơ vàng ươm theo từng bước nhiệm mầu
Xin là thu, tôi vàng như cơn mộng
Tôi vàng như màu mắt đắm trong sương
Đừng chao nhẹ, mặt hồ tôi lắng đọng
Bước chân tình, em nhé, nhẹ như nhung.
Lê Văn Trung
TÌNH VỘI GIÊNG HAI
Lòng tôi vừa tháng Chạp
Tình em vội giêng hai
Vàng hoa tôi hàm tiếu
Nụ hồng em mãn khai
Lòng vườn tôi cửa mở
Gió reo ngoài hiên khuya
Tưởng em về như thuở
Tôi giao thừa cơn mơ
Bàn tay nào thả nhẹ
Từng giọt – sương – tôi buồn
Bàn tay nào chạm khẻ
Vào nỗi nhớ mênh mông
Dòng sông em muôn kiếp
Chảy buốt lời chia xa
Tôi ngồi trên bến vắng
Đếm từng mùa xuân qua.
Lê Văn Trung
TÌNH XANH
(Thơ cho Cõi Lặng Im)
Người về theo bóng mùa thu
Làm rơi từng giọt sương mù trong thơ
Áo vàng hay lụa vàng tơ
Bay cùng tôi triệu giấc mơ hoang đường
Người về hay đóa quỳnh hương
Nở vào tôi, nở trắng vườn chiêm bao
Nghe nghìn xưa gọi nghìn sau
Răng thu hoàng yến đã màu thanh vân
Người về hay mùa thu sang
Lời thu hay tiếng nguyệt cầm đang rơi
Xin ngồi xuống, uống cùng tôi
Chén tình xanh thuở mộng người còn xanh.
Lê Văn Trung
TÌNH XUÂN
Lòng đã chạp, vàng hoa tôi vội nở
Mà mùa xuân còn ở cuối phương người
Lòng chưa tết mà đất trời ươm nỗi nhớ
Rượu lòng ai còn ủ mật phía đời vui
Chiều đã chạp, chiều xanh, chiều biếc ngọc
Con én tình rối rít gọi tình ơi
Ai gõ nhẹ vào đàn tôi suối nhạc
Rừng xôn xao gió hát gọi mây trời
Lòng đã chạp, lòng xanh tôi trổ lộc
Mà xuân em còn bến cũ neo thuyền
Tôi – sóng – vỗ vào bờ em thao thiết
Lòng xuân chưa? Tình đã nở vô biên
Áo hoa nở hay lòng hoa nở tết
Vàng hoa tôi nhuộm thắm giấc mơ người
Xin về nở giữa lòng tôi tháng chạp
Tô lên chiều màu đỏ thắm son môi.
Lê Văn Trung
TÌNH XUÂN
Tháng chạp đã vàng ươm màu áo mới
Mà mùa xuân còn ngủ ở phương người
Ai là lụa hương bay từng nhánh gió
Cho tình xanh mềm mượt cả hồn tôi
Tôi ngồi nghe những mầm non thức dậy
Dưới tàng cây sương cũng dậy men nồng
Xin uống cạn cùng tôi đất trời tháng chạp
Bay cùng tôi hỡi mây trắng mênh mông
Em đâu đó. Ủ hương nồng thục nữ
Tóc cài hoa, xiêm áo, mộng thiên đường
Ôi yến tiệc tình yêu, mi ngà môi ngọc
(Đã một thời, em, quốc sắc thiên hương)
Xin mở cửa cho nghìn phương lộng gió
Cho trăm năm về nở một rừng hoa
Cho cát bụi cũng thơm tho mùi tình ái
Cho đất trời cũng rờn rợn xương da
Ôi giữa chạp mà hồn xuân giục giã
Mà tình xuân cuồn cuộn máu xuân nồng
Ai nhã nhạc mà hồn tôi rộn rã
Xuân sẽ về, em có trở về không?
Lê Văn Trung
No comments:
Post a Comment