Tôi và bóng - Tôi và em - Tôi về - Tôi về tìm lại lòng xưa cũ - Trăm năm tôi bỏ tôi về - Trăng khuyết (2 bài) – Trăng Lầu Tây – Trở về như một kẻ vô danh
TÔI VÀ BÓNG
Tôi gọi tôi về cho có bạn
Tôi gọi tôi về cho có đôi
Có tôi và bóng tôi ngồi uống
Uống rượu hay tôi uống lệ người
Tôi rót mời tôi. Nào! Uống cạn!
Tôi rót mời bóng. Nào! Uống say!
Chiều. Tôi và bóng tôi chếnh choáng
Tôi cầm tay tôi. Ôi! Bàn tay!
Tôi xòe bàn tay tính tuổi mình
Đếm từng nỗi nhớ với niềm quên
Xưa người áo lụa qua sông rộng
Xưa có tôi, trên bến, một mình
Tôi gọi tên tôi hay bóng gọi
Tôi gọi tên người hay gió lay
Hay là tiếng khóc chìm trong gió
Hay là tôi và bóng đang say!
Hay chỉ là cơn mộng ảo huyền
Chén nào tài tử? Chén giai nhân?
Tôi gọi tôi về cho có bạn
Tôi thấy tôi và bóng xa dần.
Lê Văn Trung
TÔI VÀ EM
Tặng nhà thơ Uyên Hà
Thôi em ạ có chi đâu mà vội
Đường dù xa, hãy nán lại nơi này.
Nơi ta đã khản rao lời réo gọi
Bờ vực nào sâu hút đáy tương lai.
Nơi ta đã một trăm lần hạnh phúc
Là ngàn lần đối mặt với tai ương
Giữa hoan lạc thiên đường và địa ngục
Ta cùng em đã mấy bận vui buồn.
Nơi ta đã chơi trò chơi sinh tử
Ném đời ta trong đục giữa muôn dòng
Khi thua sạch canh bạc đời đen đỏ
Còn phụ gì nhau em hỡi phút sau cùng
Xương thịt dẫu tàn phai đời gỗ mục
Giọt lệ ngàn năm hằng đọng giữa tim người
Đá sỏi còn đau ứa tràn nước mắt
Em là ai mà không thấy ngậm ngùi
Em là ai mà ngang dọc giữa đời tôi
Không để lại chút tàn phai hương sắc
Ta lạc nhau rồi từ trong tiền kiếp
Để mình tôi ngồi dưới cội điêu tàn
Ném đời mình trôi giữa biển tang thương
Còn khản giọng thét cao lời réo gọi
Đây tiệc nhân gian mời em nán lại
Ta nâng ly uống cạn chén đoạn trường
Để mai này giữa hạnh phúc tai ương
Chẳng nỗi khổ đau chẳng niềm hoan lạc
Chẳng có chẳng không chẳng còn chẳng mất
Ta tan hoang vô ảnh vô hình.
Ta lạc nhau từ vạn nẽo u minh
Câu thơ chết
luân hồi
ta
bụi cát
Đời thơ chết ai viết lời thánh nhạc
Vội vàng chi em hỡi tiệc chưa tàn
Giọt máu này rơi xuống mấy ngàn năm
Còn đỏ mãi cả một trời oan nghiệt
Máu và thơ giữa muôn vòng sinh diệt
Tôi và em giữa hư thực hoang đường
Thì sá gì một chút bụi trần gian
Không ngồi lại cùng tôi trong khoảnh khắc
Xin ngồi lại cho tôi nhìn rõ mặt
Em là ai mà xuôi ngược giữa đời tôi
Gió tai ương thổi bạc kiếp con người
Chén oan nghiệt vỡ tràn dòng rượu đắng
Ôi cõi nhân gian tôi chẳng hờn chẳng giận
Mà ngồi đây chờ đợi mấy trăm năm
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)
TÔI VỀ
Tôi về Bỏ cuộc trần gian
Bỏ trăm năm Một chỗ nằm quạnh hiu
Đưa tay vói sợi mây chiều
Lòng đi không đứt
Lòng nhiều đa đoan
Hỡi ơi trời đất mang mang
Tận trong nguồn cội điêu tàn máu xương
Tôi về Bỏ lại dòng sông
Có con thuyền chở nặng lòng trăm năm
Mái chèo khua động nguồn cơn
Sóng trào qua những đa đoan phận người
Tôi về Chỉ một mình tôi
Cầm câu thơ ướp lệ người chưa tan
Lê Văn Trung
TÔI VỀ TÌM LẠI LÒNG XƯA CŨ
Tôi về từ buổi em vừa mới
Quần lụa khăn hồng sang bến xuân
Thuyền xưa có lẽ không quay lại
Sông lặng buồn trôi chảy một dòng
Tôi về từ độ hoa vườn cũ
Ủ cánh hương thầm tan cuối đêm
Tôi nghe từng bước tình xa vắng
Chạm xuống sương trăng vỡ bóng mình
Sao tôi thương quá con đường nhỏ
Thuở áo tình bay nắng lụa vàng
Sao tôi nhớ quá ngày thơ dại
Thuở phượng vừa phai thu chớm sang
Tôi về tìm lại lòng xưa cũ
Tìm bóng hoàng hôn trong mắt người
Để hiểu ngày xanh qua vội quá
Để ngùi thương một thoáng đời vui
Tôi về ngồi tựa tường rêu lạnh
Ngẫm dòng đời như một phiến mây
Mây tan nghìn nẻo trời vô định
Tôi chìm tan trong cuộc tình hoài.
Lê Văn Trung
TRĂM NĂM TÔI BỎ TÔI VỀ
Trăm năm tôi bỏ tôi về
Trần gian còn tiếc nhớ gì tôi không
Tàn rơi một nhúm bụi hồng
Là tan vào cõi vô cùng thiên thu
Úa phai rồi rụng về đâu
Mầm xanh xưa có tươi màu xanh xưa?
Không hò hẹn
Không đợi chờ
Mấy vòng sinh diệt
Mấy bờ tồn vong
Rũ cho sạch chút bụi hồng
Nhẹ tênh bay giữa vô cùng mênh mông
Lê Văn Trung
Trần gian còn tiếc nhớ gì tôi không
Tàn rơi một nhúm bụi hồng
Là tan vào cõi vô cùng thiên thu
Mầm xanh xưa có tươi màu xanh xưa?
Không hò hẹn
Không đợi chờ
Mấy vòng sinh diệt
Mấy bờ tồn vong
Nhẹ tênh bay giữa vô cùng mênh mông
Lê Văn Trung
Năm mươi năm, dòng sông buồn, vẫn chảy
Chiếc thuyền xưa, bến cũ, chẳng quay về
Tôi khản giọng giữa đêm đời mưa lũ
Tiếng sóng nào mỏi mệt mấy bờ khuya
Chiếc thuyền xưa, bến cũ, chẳng quay về
Tôi khản giọng giữa đêm đời mưa lũ
Tiếng sóng nào mỏi mệt mấy bờ khuya
Năm mươi năm tôi đếm từng chiếc lá
Nỗi vàng phai rụng xuống buổi xa người
Khi đứng giữa vòng xoay đời xa lạ
Tôi rẽ phương nào cũng chạm lá tình phai
Năm mươi năm, một đời thơ lận đận
Tôi trở về không kịp nối lời thơ
Không kịp nhìn nỗi buồn đêm nguyệt lặn
Chén rượu người, tôi uống giữa cơn mơ
Năm mươi năm tôi trở về không kịp
Áo vàng phai từ buổi nguyệt chưa rằm
Năm mươi năm còn nguyên vành trăng khuyết
Là tình người đã khuyết cả trăm năm.
Lê Văn Trung
TRĂNG KHUYẾT
con trăng khuyết con trăng tròn mấy bận
nước triều lên nước triều xuống bao lần
em xuôi ngược giữa đời tôi lận đận
cuộc buồn vui phai mấy dặm phù vân
em có nhớ một chiều sông quạnh vắng
chiếc thuyền tôi neo đậu cuối bờ dâu
em kéo nhẹ neo đời xa khỏi bến
biết thuyền rồi sẽ trôi dạt về đâu
ngày hạ nhớ ngày mưa nguồn nước lũ
tôi khô cành rụng hết lá mùa thu
em kết mãi tóc màu xanh thiếu nữ
thả lòng xuân bay cuối bãi mây mù
con đường nhỏ nằm trong lòng phố nhỏ
bàn chân đêm buồn trong tiếng mưa buồn
tôi nào hiểu lá bàng xưa thắm đỏ
đã mấy lần rụng xuống bến sông xuân
em vẫn biết trăm lần trăng sẽ khuyết
tôi cũng đành muôn thuở cuộc đầy vơi
sao chẳng thể một lần khi vĩnh biệt
ta nhìn nhau một lần cuối trong đời
ta nhìn nhau một lần cuối rồi thôi
cuộc hội ngộ ở bên bờ huyệt tối
đây hạt bụi mảnh đời tôi còn lại
nắm đất này xương thịt của thiên thu
em thấy không mây trắng đã lên mù
từ buổi ấy đồi sương xưa hoàng hạc
bay về trời nên bay về biển bắc
đàn ai ngân lạnh buốt tiếng hồ cầm
có một người ngồi khóc giữa trần gian
nhìn trăng khuyết trăng tròn qua mấy bận
tìm kiếm mãi cõi vô cùng vô tận
chạy ngược xuôi quanh số phận con người
lòng cũng vơi hết nửa mảnh trăng vơi
Lê Văn Trung
TRĂNG LẦU TÂY
Trăng lầu Tây! Trăng lầu Tây!
Hồn sương thiếu phụ vàng bay mấy mùa
Tóc tình xanh nhớ thương ai
Sợi đan nỗi nhớ sợi cài niềm đau
Sợi trăm năm khóc bạc đầu
Sợi thiên thu rụng bay hoài thiên thu
Sợi nào nối cuộc tình đau
Trắng lời thơ, trắng một màu chia tan
Tóc phai theo giấc mộng tàn
Sợi thanh xuân đã nhuộm vàng cuối đông
Và trăng vỡ cuối dòng sông
Cuốn trăm nghìn sợi tóc buồn về đâu
Bóng ai lạnh buốt Tây lầu
Hay hồn thiên cổ tan vào tình xưa?
Lê Văn Trung
TRỞ VỀ NHƯ MỘT KẺ VÔ DANH
Người đã quên
Phố cũng phụ tình
Hỏi con đường cũ
Đường thay tên
Hàng cây năm trước chừng thay lá?
Rụng giữa hồn ta giọt lệ vàng
Cơn gió mùa xưa chừng cũng lạ
Thổi buốt vào ta những muộn phiền
Quán trọ!
Ta chỉ là khách lữ
Một tách trà thiu
Uống một mình!
Này cô chủ quán cho ta hỏi
- Năm mươi năm trước đây là đâu?
Chẳng lẽ đất trời tàn dâu bể
Lòng người đâu dễ còn bể dâu?
Này cô chủ quán cho ta hỏi
- Thuyền xưa còn đậu bến giang đầu
Tóc xưa giờ nhuộm màu thương hải
Thơ ta bèo giạt trôi phương nào?
Người đã quên!
Đành!
Thôi lãng quên!
Hỡi ơi sao phố cũng vong tình
Có thấy hồn ta nghìn năm cũ
Trở về như một kẻ vô danh?
Lê Văn Trung
No comments:
Post a Comment