Thursday, September 17, 2020

Vĩnh Cửu – Vô cảm – Vô Định – Vô Minh – Vô Thường - Vô Vọng (2 bài) – Vội Quá Mùa Đông – Vui Lên Tôi Ơi - Vườn Cũ – Vườn Đêm – Vườn Hạ - Vườn Xưa.

Vĩnh Cửu – Vô cảm – Vô Định – Vô Minh – Vô Thường - Vô Vọng (2 bài) – Vội Quá Mùa Đông – Vui Lên Tôi Ơi - Vườn Cũ – Vườn Đêm – Vườn Hạ - Vườn Xưa.


VĨNH CỬU

Khi ngưng thở là khi tôi đang sống
Với rực ngời lửa cháy suốt hư vô
Là bỏ hết sau lưng trời huyễn mộng
Là trở về vĩnh cửu một hồn thơ

Trái tim sẽ lặng trầm trong tịch lặng
Máu sẽ hồng mầu nhiệm một màu trăng
Và trái tim như một vành trăng lạ
Sáng thiên thu trong suốt cõi vĩnh hằng

Khi ngưng thở là tôi đang về lại
Cõi vô cùng vĩnh cửu cuộc tồn sinh
Khi ngưng thở là nghìn phương cửa mở
Là phiêu bồng muôn dặm nẻo thênh thênh

Là bỏ lại cơn mơ trời huyễn mộng
Là tan vào thăm thẳm một hồn thơ.

                        Lê Văn Trung

VÔ CẢM

Ngày ở đây ngày không có nắng
Đêm ở đây thiếu ánh sao trời
Thiên địa mịt mù cơn bão quái
Ta nằm nghe rợn máu xương rơi.
Lê Văn Trung

 

VÔ ĐỊNH

 

Những ánh sao đêm trọn một đời không ngủ
Nói với nhau những gì mà thức trắng sao ơi
Mây bay về đâu mà bay hoài không tới
Những sắc mây buồn quấn quít nhau trôi
 
Những dòng sông quanh co như những nỗi lòng uốn khúc
Sóng vỗ ven bờ sóng khát tình nhau
Mấy nhịp cầu xiêu, bọt bèo xuôi ngược
Mưa bến giang đầu hoen mắt lệ ngàn sau 
 
Hỡi người trăm năm, miếu đền hoang phế
Đứng giữa thiên thu réo gọi tên mình
Những chuyến tàu qua ga đời dâu bể
Mục ruổng thiên tài, thân thế vô danh
 
Mặt đất một đêm tro tàn lửa cháy
Người trở về đi giữa những điêu linh
Những vì sao xa nghìn năm không ngủ
Nói với nhau những gì mà mắt lệ long lanh 
 
Những chuyến tàu qua ga đời dâu bể
Em qua đời tôi hoang phế cõi người
Mây hỡi về đâu bay hoài không tới
Sông đời tôi trôi mãi một dòng trôi.
                   Lê Văn Trung

 

VÔ MINH

Đừng tiếc gì em, ngày sắp cạn
Ta còn lưng chén rượu vơi đầy
Vung tay mà ném vào vô tận
Giấc mộng công hầu đã trắng tay

Thì tiếc gì nhau mà trinh tiết
Thì tiếc gì nhau mà sắc son
Ta chẳng Thúy Kiều, không Từ Hải
Đời chỉ toàn tên Mã Giám Sinh


Thì tiếc gì nhau mà trung quân
Thì hổ ngươi chi mà nịnh thần
Đời đục, biển trần gian vẩn đục
Ích gì em, một dòng suối trong

Thôi tiếc gì em, ngày sắp cạn
Ta vung đao chém sả đời mình
Ta chém cho tim đời chảy máu
Chảy hoài trong suốt cõi vô minh.

                  Lê Văn Trung


VÔ THƯỜNG

Cuộc sống vẫn xoay vòng như nhật nguyệt
Ngày và đêm tiếp tiếp nối nhau đi
Mưa và nắng vẫn trùng trùng vô tận
Những tàn phai réo gọi mãi xuân thì

Tôi qua đời em trăm ghềnh trăm thác
Em qua đời tôi vạn suối nghìn sông
Khi rót cạn chén rượu đời oan nghiệt
Kể chuyện đời nhau chuyện gió bụi cát lầm

Em từ buổi trăng tàn đêm thiếu phụ
Tôi từ khi mòn vẹt gót giang hồ
Đời vẫn thế, vẫn vô tình trôi biệt
Có một người đứng gọi giữa hư vô

Em từ buổi bên kia bờ sông lạ
Tôi từ khi vạn nẻo áo phong trần
Đời vẫn thế, vẫn trăm vòng luân chuyển
Có một người bia mộ đã rêu phong

Hạnh phúc, khổ đau, tương phùng, chia biệt
Một ngàn năm trời đất có phụ nhau!
Một ngàn năm tôi đi hoài không hết
Con đường tình vàng úa lá thương đau.

Lê Văn Trung


VÔ VỌNG

Khi đứng giữa sân ga đời chật hẹp
Anh ngóng hoài thăm thẳm chuyến tàu qua
Suốt cuộc trăm năm trăm mùa trăng khuyết
Anh đứng chờ, bàn tay vẫy, chia xa

Không ai đến, không ai về, từ buổi
Lá rừng anh xao xác rụng bên đời
Không ai hẹn, không ai chờ, mòn mỏi
Mưa mù anh giăng kín mộng ngày vui

Khi đứng giữa những trùng vây bóng tối
Anh nhuốm lòng đốt lửa đợi ngày lên
Mà mùa vội, mùa đi, mùa tiếp nối
Ngày nhân gian chưa hé rọi bình minh

Từng câu thơ đã chìm trong giông bão
Rừng anh xưa đã lạc dấu chim về
Những câu thơ xưa viết bằng lệ máu
Đã khô bầm trên vách đá cheo leo

Con vượn lẻ bên triền cao cô độc
Tiếng hú dài vọng suốt cõi thiên thu
Anh đứng giữa sân ga đời chật hẹp
Chờ trọn đời, xa hút bóng tàu qua.

           Lê Văn Trung

VÔ VỌNG

Sao không về đâu mà em phải qua sông?
Sao không về đâu mà tôi mãi long đong!
Gió dập mưa vùi cơn mộng dữ
Sao không về đâu mà mây trôi bềnh bồng?
Sao không về đâu mà triều dâng triều rút?
Sao không bình yên mà lòng đau như cắt
Giọt máu trăm năm rụng đỏ ưu phiền
Gió réo bờ xa lạnh màu trăng bạc
Sao không bình yên mà biển dâu tang thương?
Sao không về nhau mà chia biệt đôi đường!
Tôi đứng bên bờ sinh tử gọi
Người ơii! Người ơi! Mù muôn phương
Sao không ngưng trôi sao không ngừng bay?
Sao không về chung!
Quạnh quẻ nơi này
Tôi rã rời nghe ngày đi quá vội
Ai chờ đợi ai mà đem quá dài?
Lê Văn Trung

 

VỘI QUÁ, MÙA ĐÔNG

 

Xao xác mùa đông về quá vội
Mà thương câu nhớ đợi câu chờ
Thương ai áo trắng chiều tan học
Chiếc lá tôi vàng rụng dưới mưa
 
Thương ai rét mướt, vòng tay nhỏ
Không đủ che nghiêng một nỗi buồn
Tôi cũng chìm theo làn mây mỏng
Mắt người thăm thẳm nỗi chờ mong


Thương ai áo lụa mờ theo sương
Áo mỏng! Trời ơi! Ngọn gió đông
Rất nhẹ, áo bay, từng cánh nhẹ
Hồn tôi với áo trôi mênh mông


Thương ai qua phố chiều đông tái
Nhặt lá vàng tôi rụng cuối thu
Thấy chăng chút nắng còn vương lại
Cũng ấm thơm nồng năm ngón tay

 

Thương ai câu hát chùng trong gió
Lạnh sắt se từng sợi tóc thơm
Xin gió về lay hồn phố cũ
Tôi gửi cho tròn nỗi nhớ mong


Vội quá! Mùa đông về quá vội
Cho tình cũng vội vã xa nhau
Thương ai áo mỏng chiều qua phố
Có thấy buồn tôi lạnh mấy màu.

                         Lê Văn Trung

 

VUI LÊN TÔI ƠI


Vui lên đi! Chớ buồn chi
Đời ta còn một chuyến đi cuối cùng
Ta về với gió cùng trăng
Với mây đầu núi với sương ven rừng

Ta về cuối bải đầu truông
Nghe con vượn hú dưới thung lũng buồn
Nghe chiều tiếp những hoàng hôn
Nghe giun dế gọi linh hồn đi hoang

Rằng sát na cũng vô cùng
Rằng thiên thu cũng phù vân ảo huyền
Vui lên dẫu nhớ cùng quên
Cuộc tan hợp cũng mong manh bụi hồng

Vui lên đi! Xin đừng buồn
Hẹn mai này cuộc tương phùng cõi chung

                                   Lê Văn Trung


VƯỜN CŨ

Lang thang theo tiếng chim vườn cũ
Chợt thấy lòng như kẻ nhớ nhà
Chợt thấy đời đau niềm lữ thứ
Phận người như một chuyến đi xa

Ta men theo những lối đi mòn
Nghe xót xa từ mỗi bước chân
Nghe tiếng chim buồn kêu lẻ bạn
Thấy trăng mùa cũ đã phai rằm

Thấy bóng ta buồn như chiếc lá
Rụng xuống bên đường em bước qua
Ta thấy ta hồ như kẻ lạ
Hồ như lòng xưa vừa phôi pha
 

Ta thấy "ta buồn hơn bến sông" (*)
Hồ như con nước đã thay dòng
Ta về nghe tiếng chim vườn cũ
Rụng giữa hồn ta giọt lệ buồn.

                             Lê Văn Trung


VƯỜN ĐÊM

tôi thường mở cánh cửa phòng mình
nơi giam hãm linh hồn tôi băng giá
nơi nghẹn ứ những rã rời mệt lã
nơi tôi co ro nằm mơ ánh sáng của đêm buồn

tôi bước ra ngoài vườn đêm đầy trăng và sương
tôi bước ra ngoài vườn đêm đầy gió
và tôi thở như một lần chưa kịp thở
một mùi hương vi diệu của đất trời


và tôi uống như chưa hề được uống
rượu đêm nồng rực cháy ở trên môi

tôi thường mở cánh cửa phòng mình
như mở trái tim tật nguyền run nhịp đập


mở cả trời đêm nghìn vì sao chớp mắt
xin nở bừng, em nhe, nụ quỳnh hương
cho tôi bước vào vườn đêm 
mơ thấy địa đàng
nơi tôi sẽ cùng em ăn trái cấm.

Lê Văn Trung

 

VƯỜN HẠ

Em thay áo mới mùa sen hạ
Tôi cũng vườn trưa nở phượng hồng
Xin ướp thơ vào trang tình cũ
Hương trăng còn đượm mấy mùa sương
Lê Văn Trung


VƯỜN XƯA


Mai người về lại vườn xưa
Nhặt câu thơ cũ cũng vừa rêu xanh
Gói câu thơ lại tội tình
Chôn vào vô tận mông mênh đất trời
Câu thơ còn ấm lệ người
Hồn thơ siêu thoát chưa nguôi nỗi tình


Rồi đành quên! Có đành quên?
Lối xưa vườn cũ vàng hanh nắng chiều
Thơ tàn tro khói vàng thiu
Ngàn năm bay mãi vào hiu quạnh này


Ai chôn dưới cội mai gầy
Hoa vàng mấy độ vàng phai rụng vàng.
                                   Lê Văn Trung

Xa lạ - Xa Vắng - Xa Vắng Một Mùa Thu – Xin Còn Giữ Lại - Xin Đừng Đánh Thức Giấc Mơ Của Tôi – Xin Đừng Quên – Xin Mời Chén Rượu Đời Ta - Xin Một Lần Sau Cuối

 Xa lạ - Xa Vắng - Xa Vắng Một Mùa Thu – Xin Còn Giữ Lại - Xin Đừng Đánh Thức Giấc Mơ Của Tôi – Xin Đừng Quên – Xin Mời Chén Rượu Đời Ta - Xin Một Lần Sau Cuối

Xa Lạ 


Đôi khi dừng lại bên đường
Nhìn thiên hạ giữa phố phường ngược xuôi
Thấy ta lạ lẫm trong người
Thấy tình em cũng xa xôi nghìn trùng
Lê Văn Trung


XA VẮNG

Thu về chưa? Sao lòng như sương
Nắng có vàng cho sương tỏa hương
Cho tình phiêu lãng nghìn năm cũ
Cũng nở thiên thu những đóa buồn

Thu không về, sao lòng heo may
Sao xôn xao một nỗi tình hoài
Sao phố buồn im chùng câu hát
Sao mềm bàn chân trên rêu phai

Thu về không? Hẹn đêm chưa tàn
Em về đâu mà ngày chưa sang
Ai buông câu hát ngoài hiên vắng
Hay tiếng sầu tôi vừa thở than

Hay tiếng đàn ai chùng nốt lặng
Hồn thu quạnh quẽ ở phương này
Hay tình em cũng chừng xa vắng
Hay thơ buồn như một cơn say!?
                          (Lê Văn Trung)


XA VẮNG MỘT MÙA THU

(Thơ cho Cõi Lặng Im)

Mùa đã cạn, sen đã tàn, em ạ
Mà màu thu còn biếc cuối chân trời
Gió ru mãi những lời buồn trên lá
Lá chưa vàng từ buổi áo chưa phai

Tôi lặng nghe trái tim mình xa vắng
Như lời Hẹn Hò em hát thuở tình xa
Mùa đã cạn, đã phai dòng lệ thắm
Mùa đã chìm trong nỗi nhớ phôi pha

Tôi chờ đợi, năm mươi năm chờ đợi
Cũng muộn màng, dang dở, chuyến tàu khuya
Mùa đã cạn, dòng sông xưa đã cạn
Mùa thu ai mòn mỏi giấc mơ gầy

Con bướm nhỏ nhớ vàng thu ướp nắng
Đôi cánh buồn rụng xuống giữa cơn mơ
Và lòng tôi như một dòng sương lặng
Nhớ mùa thu hun hút cõi xa mờ

Mùa đã cạn, cánh sen vàng cuối hạ
Tôi ngỡ mùa thu em vàng áo lụa bay về
Tôi ngỡ hồ thu em sóng tràn nỗi nhớ
Vỗ bờ tôi xao xác những câu thơ.

                                 Lê Văn Trung


XIN CÒN GIỮ LẠI

Tôi dẫu biết một ngày kia em sẽ
Bỏ cuộc tình, quên hết chuyện trăm năm
Bỏ mình tôi một phương buồn quạnh quẽ
Bỏ mùa thu vời vợi thuở hoang đường

Tôi như nắng như mưa bốn mùa gió bão
Như dòng sông không chở nổi một con thuyền
Như bờ bãi hoang vu hồn lau sậy
Như cánh chim bạt ngàn réo gọi giữa mông mênh

Tôi như cỏ như cây ven bờ suối cạn
Chờ thiên thu mòn mỏi một dòng xanh
Như viên sỏi nằm trơ hồn trên cát
Dấu rong rêu trầm tích cuộc tình em

Tôi dẫu biết một ngày kia tôi sẽ
Bên đường chiều tưởng niệm một hồn thu
Tôi sẽ thắp tình tôi trăm ngọn nến
Lời nguyện cầu vĩnh cửu cuộc tình đau

Thôi em ạ, trăm nẻo người chia biệt
Ta còn nhau một giấc mộng hoang đường
Xin giữ lại giọt lệ ngời trong mắt
Đóa tình xưa muôn kiếp vẫn nồng hương.

Lê Văn Trung

 

XIN ĐỪNG ĐÁNH THỨC GIẤC MƠ CỦA TÔI

Xin đừng đánh thức giấc mơ của tôi
Giấc mơ loài dã tràng
Nước sẽ xóa đi
Sóng sẽ cuốn trôi

Nhưng người đừng đánh thức giấc mơ của tôi
Đừng đánh thức giấc mơ loài dã tràng

Trên bờ cát này tôi sẽ xây những lâu đài
Nơi tình yêu tôi trú ngụ
Nơi linh hồn tôi trú ngụ
Nơi máu xương tôi tan hòa cùng nước cùng sóng cùng đại dương bao la

Tôi sẽ miệt mài xây những lâu đài cát
Bằng giấc mơ mầu nhiệm về hạnh phúc và khổ đau về sự vĩnh hằng
Với ngàn nỗi khát khao cháy bỏng trong lòng
Với vạn nỗi hoài mong về một mối tình vĩnh cửu
Bằng trái tim tôi - bằng nguồn cứu rỗi
Bằng hồng ân linh hiển của đấng quyền năng

Xin đừng đánh thức giấc mơ tôi
Tôi chỉ là những hạt sương
Chỉ là những hạt sương trên áo chiều vàng thắm
Chỉ là những hạt sương trong mắt người thăm thẳm

Xin đừng đánh thức giấc mơ của tôi
Giấc mơ loài dã tràng.

                    Lê Văn Trung

 

XIN ĐỪNG QUÊN


 xin đem những cái vô thường
vào trong cái có vĩnh hằng giùm tôi
và đem lời nói đầu môi
vào trong tim óc thành lời trăm năm

xin đừng mai có mốt không
nắng mưa bất chợt đau lòng cỏ cây
cũng đừng đi gió về mây
nhớ ngày hôm trước quên ngày hôm sau

xin đem cái thuở ban đầu
vào trong bất tuyệt nhiệm mầu đời tôi
xin đừng một cõi đôi nơi
ngồi mơ kẻ Bắc nhớ người phương Nam

đời như một một giọt rượu buồn
rót vào trời đất những dòng thiên thu
một mai biển mịt sông mù
em đừng quên lửa ngục tù đời ta
Lê Văn Trung
Ngày Giáp Thân năm Tân Tỵ mồng bốn tháng chạp

 

XIN MỜI CHÉN RƯỢU ĐỜI TA


Rót chén nữa, đây là ly- tuyệt- tửu
Ta mời ta như viễn khách không nhà
Ta mời ta như mời tên lãng tử
Năm mươi năm chìm nổi một đời thơ

Rót chén nữa, đây là ly- biệt- xứ
Ta mời ngươi như kẻ thiếu quê hương
Hãy uống cạn, cạn cho vừa ly vỡ
Ly vỡ rồi người còn với hư không

Rót chén nữa, đây là ly- hồi- tưởng
Đạn bom nào bùng vỡ trái tim ta
Viên đạn nào ghim vào từng cơn mộng
Cháy vào ta từng ngọn lửa quê nhà

Rót chén nữa, đây là ly- ân - huệ
Cám ơn người dang dỡ cuộc trăm năm
Ta triền miên trong suốt dòng dâu bể
Chuyện tình duyên đâu dễ chuyện đá vàng

Rót chén nữa, đây là ly- tình- muộn
Xin cùng ta uống cạn chén sau cùng
Ta dẫu biết vạn mùa thu ảo tưởng
Tình sẽ vàng trôi suốt một mùa đông.

                               Lê Văn Trung 

XIN MỘT LẦN SAU CUỐI

Xin rót cạn chén đời ta lần cuối
Tạ ơn người, tạ lỗi với trăm năm
Men rượu chảy như một lời thống hối
Câu kinh buồn là lệ buổi chia tan

Xin nhuốm lại đóm lửa chiều xưa cũ
Sợ hoàng hôn về lạnh giá, sương giăng
Ta cắm nhành hoa lên bình tim vỡ
Dấu tình xưa còn liệm kín mùi hương
 

Sông người ơi, xin chậm dòng mê mãi
Đừng miên man vỗ động sóng chân cầu
Ta rong rêu bám xanh hồn đá sỏi
Sợ vô cùng con nước cuốn trôi mau

Xin uống cạn chén đời nhau lần cuối
Rượu hoàng hôn vừa nhuộm bóng mây chiều
Em có thấy mặt trời bên vách núi
Còn rực ngời trên mỏm đá cheo leo.

                              Lê Văn Trung 

Xin Tình Là Quán Trọ Của Trăm Năm – Xin Trải Lòng Tôi Xuống Với Tình – Xin Uống Cho Nồng rượu Ái Ân - Xin Uống Cùng Tôi – Xuân Ca - Xuân Lòng – Yêu Người

 Xin Tình Là Quán Trọ Của Trăm Năm – Xin Trải Lòng Tôi Xuống Với Tình – Xin Uống Cho Nồng rượu Ái Ân - Xin Uống Cùng Tôi – Xuân Ca - Xuân Lòng – Yêu Người

XIN TÌNH LÀ QUÁN TRỌ CỦA TRĂM NĂM


Lòng cứ ngỡ đời vui là quán trọ
Ta ghé vào xin cạn chén cùng ai
Em, chủ quán, có chờ mong mòn mỏi
Ngồi cùng ta, em nhé, một đêm dài

Em là quán? Hay lòng em là quán
Ta giang hồ, khách lạ, bốn phương xa
Thôi hãy uống sá gì quen với lạ
Hãy quên ta, một viễn khách không nhà

Ta trăm năm hoài phí một đời thơ
Câu ái, câu ân, nghe buồn đứt ruột
Câu duyên nợ đã đành cam vụt mất
Ta giang hồ tay trắng cả tình xưa

Em là quán? Xin tình em là quán
Cho ta ngồi tạm lại một đêm vui
Cho ta thắp lòng nhau trăm ngọn nến
Sáng lung linh cho ấm cuộc tình người

Em là quán? Xin hồn em là quán
Cho ta tìm trong ký ức mù sương
Của đôi mắt thuở vàng thu đăm đắm
Thuở tình xưa vời vợi mộng hoang đường

Em là quán? Xin đời em là quán
Rót giùm ta ly rượu chảy trăm năm
Ta bỏ lại bên kia bờ quên lãng
Xin tình xưa còn mãi mộng nguyên rằm.

                                Lê Văn Trung


XIN TRẢI LÒNG TÔI XUỐNG VỚI TÌNH


Năm mươi năm gió lộng phương người
Năm mươi năm mưa ngập dòng tôi
Lòng úa theo mùa trăng tròn khuyết
Tình đau theo ngàn mây bên trời


Năm mươi năm tình muộn lỡ làng
Năm mươi năm tình vỡ chia tan
Tôi trôi theo nổi chìm cơm áo
Người trôi theo đêm khuyết nguyệt tàn


Tôi ném đời mình trong biển sóng
Uống hoài ly rượu đắng thiên tai
Ôm hoài dang dở từng cơn mộng
Chìm giữa nhân gian từng đêm say

Ôi đóa quỳnh xưa vừa ngậm sương
Mà trăng hàm tiếu tỏa hương rằm
Năm mươi năm chập chùng quên lãng
Chuyện tình duyên tàn theo tháng năm 

Tôi thấy lòng mình như lá khô
Nằm quạnh hiu dưới cội cây già
Nhớ thương màu nắng vàng trên áo
Nhớ thương màu phấn hồng trên thơ

 

Tôi thấy tình người như bóng mây
Tôi nhớ tóc chiều phai sương phai
Thơ chìm trong mắt hoàng hôn tím
Thơ còn thơm hương trên bàn tay


Năm mươi năm không thể, không đành
Dẫu lòng chiều nắng đã vàng hanh
Tôi về!? Như buổi về không kịp
Cũng trải lòng tôi xuống với tình.

Lê Văn Trung


XIN UỐNG CHO NỒNG RƯỢU ÁI ÂN


Tình đã say từ rượu nhớ nhung
Lòng cũng say từ mắt lệ nồng
Bàn tay ân ái đan vào gió
Những sợi tơ thơm mùi quế hương

Em của mây xanh của nắng hồng
Của mùa trăng thắm phố tình nhân
Ta say từ buổi trăng là rượu
Ta mơ từ buổi em là sương

Từ khi men chín hồng trên môi
Em rót vào thơ giọt lệ ngời
Em chải thơ mềm lên suối lụa
Em chải hồn ta lên chơi vơi

Tình đã say từ rượu ướp rằm
Từ men vừa chín một mùa trăng
Ta đang bơi giữa dòng trăng ngọc
Ta đang say với rượu trăng vàng

Em hát vào thơ LỜI LẶNG IM
Em trải vào thơ áo lụa mềm
Cho men rượu thắm nồng cơn mộng
Cho ta say từ rượu ái tình.

                             Lê Văn Trung


XIN UỐNG CÙNG TÔI

Thôi rót tràn ly này nửa thôi
Đừng xót xa, đừng quá ngậm ngùi
Ta con tàu lạc từ thiên cổ
Tình em ga tạm một đời thôi

Uống đi, này rượu của chiêm bao
Rượu của trăm năm trắng bạc đầu
Rượu của phù hoa tan ảo mộng
Chén tình là rượu của thương đau

Uống đi, này rượu của tàn khuya
Rượu của ra đi, chẳng trở về
Rượu của tương phùng đau dòng lệ
Rượu nào không cạn chén phân ly

Ta rót cho tràn đôi dòng lệ
Thôi khóc làm chi chuyện thế gian
Hãy uống cùng ta, này cô bé
Cô của ngày xưa! Hề! Dỡ dang!

Ta rót đời ta, hề, uống cạn
Ly này hóa giải cõi vô biên
Ta cạn đời ta cùng nguyệt lặn
Ta cạn đời ta, mộng ảo huyền.

                          Lê Văn Trung


Xuân Ca

Lòng chớm xuân vàng men ướp mật
Tình ơi hàm tiếu đừng mãn khai
Để nắng mùa xanh hương biếc ngọc
Chải mềm mây lụa tóc trên vai

Tôi nghe trong gió lời chim én
Gọi những mùa xuân triệu tấm lòng
Em mở rừng hương khai suối ngọc
Thanh bình nhân loại đã rung chuông

Lòng đã mai hoa đã đào hoa
Tình ơi đàn ngân nhịp nhã ca
Mùa xuân kẻ một đường son thắm
Em trải vào thơ những lụa là

Gió réo lời xuân reo nhịp nhịp
Hoa ơi hàm tiếu đừng mãn khai
Để rượu ngàn năm còn ủ mật
Thanh bình nhân loại ngát hương say.
                  Lê Văn Trung


Xuân Lòng

Lòng đã vàng mai từ cuối chạp
Tình chưa hàm tiếu đợi xuân về
Em, con chim én phương trời cũ
Vỗ cánh bay hoài trong giấc mơ

Lòng đã trầm hương, đàn nhã nhạc
Câu thơ nhuộm thắm nhụy hương người
Có đôi bướm nhỏ vờn trong gió
Cứ hỏi thầm nhau chuyện lứa đôi

Lòng đã say nồng men rượu ngọt
Xin rót đầy trăng nguyệt ướm rằm
Đôi mắt tình như sương tuyết ngọc
Xuân về giăng thắm lụa vàng ươm

Em - hoa từ độ thầm khai nhụy
Em - trăng từ buổi lòng chớm xuân

Mà tôi vàng quá mùa đang chín
Như má thơm hương nụ phấn hồng.

Lê Văn Trung


Yêu Người

Yêu người yêu cả niềm đau
Yêu từng giọt lệ ướp nhàu trang kinh

Yêu người yêu nỗi nhớ quên
Bỏ trần gian lại một mình tôi đi

Yêu người vô lượng từ bi
Xin cho tôi sáng vầng khuya trăng người
Xin cho tôi nhìn thấy tôi
Ngồi phơi lá úa mộng đời quạnh hiu

Yêu người yêu cả niềm đau
Yêu từng sợi tóc buộc vào nhân duyên
Yêu từng tiếng mỏ hồi chuông
Vẳng trong tâm thức giọt buồn rụng theo.

                          Lê Văn Trung

Thursday, June 18, 2020

Cảm nhận: Một góc nhìn về thi sĩ Nguyễn Đức Sơn

MẦU NHIỆM HƯ VÔ

(một góc nhìn về thi sĩ Nguyễn Đức Sơn)


Nguyễn Đức Sơn

Tôi đang lắng nghe tiếng đồng vọng mênh mang của đất trời u tịch, huyền âm thiên cổ của “bóng nguyệt mang mang”, của “gió tai ương ngàn lần đổ vỡ”, của “đắm đuối tan hoang” một hồn du tử.

Tôi đã chạy mõi rã rời, đã “nhắm mắt đuổi theo”, đã hít thở thiên hương “một chút quần áo lót của hồng nhan”, để rồi gục đầu sám hối “bên bờ cát bụi”.

Khi lặng chìm trong u trầm tịch mạc, là một trời huyễn mộng phủ trăng sương.  Tôi lắng nghe tiếng gọi của vô cùng, nơi vĩnh cửu linh hồn tôi cùng mầm cây ngọn cỏ ươm nỗi niềm hân-hoan-tĩnh-lặng, trần truồng và trinh bạch, vô thỉ và vô chung.

“Tôi nằm xuống một khuya vàng bên suối
Mở hồn ra làm bãi trắng tinh khôi”
         Từ:
Những mối sầu đâu tự buổi sơ sinh 

Hồi ức của trời xưa còn rớt rơi trong tiềm thức kiếp nào, tôi luôn ngậm ngùi về kiếp nhân sinh vật vờ vô định.

Trong hồn tôi vành cỏ mộ xanh rì”

Hổn hển chạy theo bóng trăng tà
Ngây ngất lăn dài theo ngọn gió vàng phai
Ngất lịm u trầm trong tịch mịch rừng mây

“Khi thấm mệt tôi đi luồn ra núi
Cuối chiều tà chỉ gặp cỏ hoang sơ
Bước lủi thủi tôi đi luồn vô núi
Nghe nắng tàn run rẩy bóng cây khô
 Chân rục rã tôi đi luồn ra núi
   Hồn rụng rời trước mặt bãi hư vô”

Đồng vọng của cõi-lặng-im như tiếng gọi của hồn tôi từ nấm mồ thiên cổ, từ những “mang mang sầu vạn thuở”.

“Nghe lạnh hàn khi chạm đáy hư vô
Hồn đã ủ ngàn năm trong lá cỏ”

Tiếng réo gọi của hư vô với nỗi rộn rã ngất ngây mê hoặc, máu trong tim chảy tràn như suối, máu trong tim đặc quánh tím bầm, tôi đâm đầu chạy đến với hư vô, điên cuồng chìm trong hấp lực huyễn hư cô tịch.

“Đau đớn quá trong tôi niềm tuyệt đối
Nên cởi truồng chạy giữa đám vi lô
Tôi động cỡn nhảy kè bên khe núi
Rồi ôm đầu lao thẳng xuống hư vô”

Hư vô là niềm cám dỗ không nguôi, là nỗi quyến dụ của chân như hiện thực, là nơi nhàn thoát u tĩnh thiên thu, nó hút ta về miền tồn-sinh-vĩnh-cửu trong sát na kỳ ngộ.

“em hỡi em ơi cõi nào xa biếc
Ta sẽ về ngủ lại với thiên thu
Em sớm theo ta đến cõi xa mù
Hay ở lại để sầu theo mây nước”

Tôi sẽ về! Tôi sẽ về theo tiếng gọi hư vô, bởi vì các em hỡi: “Hồn anh trong bóng nguyệt”

“Các em làm sáng rực cả vô minh”

Tôi nghìn năm đứng đợi bên bờ vực tử sinh, mà vòng xoay sinh tử cũng vô cùng hư ảo.

“Suốt một đời chỉ nói với hư vô”

Tôi nói gì với hư vô? Khi hư vô không là một nơi để đến, khi hư vô không là một cõi đi về.

“Mộng vừa chín các em đều mấp máy
Những đêm vàng khép lại cửa vô minh”
        mà:
“Một ngàn năm kỳ ảo cửa tồn sinh”
        nơi đó:
“Hồn sinh tử xin thề không dẫy dụa”

*
*    *

“Ta cắm đầu lao thẳng tới hư vô”

Là một viễn khách chối từ quán trọ ta bà, bỏ lại một chỗ dừng chân của kiếp người bi tráng đam mê, chối từ một-mái-ấm-nhân-gian hiện hữu, chối từ cả bụi tro lưu chuyển luân hồi.

“Suốt một đời chỉ nói đến hư vô”

“Lao thẳng xuống hư vô” là buông rời bản ngã, là nơi không có cái tôi hoang mang tình lụy.  Nhưng tôi có thực đã lao thẳng tới hư vô? Hay một lực phản hồi tung ngược tôi như quả bóng dội vào tường, rơi xuống và tưng tưng về lại kiếp hiện sinh?

Và phải chăng hư vô chỉ là một khát vọng?
Một cõi về huyễn mộng?
Hay một nơi đi không là để đến?

Để rồi tôi lại chợt nhìn ra một con người “chiều thu xưa tôi hiện đến trong đời” lang thang trên mặt đất này với một linh hồn “như cỏ dại”, như “vì sao rụng giữa thu xa” và “da thịt đã bắt đầu thấy rợn”.

Khi hiện diện trên mặt đất này, tôi, một linh hồn trong veo, thuở đất trời khai lập với bao hỗn mang trong cái nhỏ nhoi phận người, tôi đã vội nhìn ra, đã sớm tìm thấy cái u uất huyền vi trong vô tận đất trời: “Chiều thu xa chiều thu xa chiều thu xa” nơi cái

“hồn tôi nữa mượt mà như con gái”
Như áo lót trong của những nàng trẻ dại”

Cái mùi hương mê hoặc từ chiếc áo trong của những nàng con gái đó đã chảy vào máu tim một khao khát tai ương, một ham muốn lưu đày:

“Nhưng từng đêm thao thức đến khuya dài
Tim đã thấy bao thoáng buồn hiện đến
..............................….
Thôi phải rồi sầu đã ngự trong tôi”

Từ đó tiếng vọng của mối sầu thiên cổ như hồi chuông chiều nhịp vào tim tôi từng nhịp rã rời, từng nhịp u trầm tịch mịch, từng nhịp hoang hoải mênh mang.

Từ tiếng “con sáo ngàn lên tiếng gọi thu sang
                con bướm hoang tìm nắng giữa đêm tàn”

Và để “Tôi một mình trở lại rừng thu xa
           Chiều thu xa chiều thu xa chiều thu xa”

Nguyễn Đức Sơn, phải chăng cái tên đã quyện vào định mệnh kiếp đời nên tôi sống giữa Sơn rừng yêu tuế nguyệt phong vân, nên ảo ảnh tiền thân cứ hiện về tiêu dao theo các vì sao chiếu diệu. Tất cả rồi cũng khép lại từ đây, từ cái sát na nhiệm mầu để tôi trở về cái rỗng không, một cõi hư vô viên mãn.  Tất cả đã khép lại từ đây, nơi cái giao điểm của một trang đời đìu hiu gỗ mục.

Khép lại để mở ra khu rừng ngàn thông vô tận. 
Khép lại để mở ra bầu trời thong dong mây trắng.
Khép lại để mở ra muôn trùng biển sóng chập chùng.
Khép lại để mở ra hư vô mầu nhiệm.
Tôi muốn gửi lại nơi đây trang cuối cùng vô tự.

Người viết bài này xin mượn những dòng cảm nhận về anh, nhà thơ Nguyễn Đức Sơn, để khép lại như một nén nhang khói vương trên đồi Phương Bối: “Như cánh chim bay qua không lưu ảnh hình trên mặt nước, chẳng cần gì giữ lại cho kiếp hậu lai, anh giản đơn là làn gió qua song trong biển đời miên viễn.
Lòng đất nào anh đã nằm im nhìn ngàn sao vỡ vụn hóa thân, còn chăng là trần gian mãi hoài niệm về một ngôi “sao trên rừng” quạnh cuồng tinh đọng.  (Viên Hướng)”

Lê Văn Trung
Quê nhà, tháng sáu mười hai, 2020

Đường cũ người xưa

  Đường Cũ Người Xưa Con đường cũ còn nguyên từng phiến đá Hàng cây xưa vẫn xanh biếc lá giao mùa Nhưng rồi có một người không trở lại Vẫn m...